Hiện tại bản thân nàng cũng đã chết, đại ca có lẽ rất đau lòng!
May mắn đại ca đã kết hôn, tình cảm với chị dâu cũng rất tốt, còn có một cặp song sinh long phượng thông minh và đáng yêu, rất nhanh đã có thể biết đi.
Từ nay về sau gia tộc phải dựa vào mỗi mình đại ca, còn nàng từ nay về sau cũng sẽ sống thật tốt ở đây.
Đôi mắt Ôn Noãn có chút ẩm ướt, sau đó nàng lại nghĩ đến bà nội của nguyên chủ có cùng tên với bà nội của mình, cha và mẹ của nguyên chủ cũng giống tên cha và mẹ của nàng, nhưng khuôn mặt có chút khác biệt.
Trùng hợp như vậy, nói không chừng do ông trời thấy được phần thiện tâm của nàng, nên đã sắp đặt cho nàng gặp lại cha mẹ mình ở một thế giới khác.
Nghĩ đến đây, Ôn Noãn càng muốn dưỡng cho cơ thể thật tốt để có thể nhanh làm giàu.
Trong lòng Ôn Noãn nghĩ cách để kiếm tiền, suy nghĩ một lát cũng ngủ mất.
"Tam tỷ, chúng ta có thể chuyển nhà rồi." Ôn Nhiên thấy Ôn Noãn uống thuốc xong, nhìn căn phòng chất củi này, có chút không nỡ.
Sau này ngay cả phòng chất củi cũng không được ở!
"Sau này Tam tỷ chắc chắn sẽ cho muội ở trong một căn phòng lớn. Nhà ngói gạch xanh khang trang, đông ấm hạ mát." Ôn Noãn nhìn ra sự xót xa của cô bé, an ủi nói.
Ôn Nhiên nghe xong lời này thì cười: "Được, phòng đó phải lớn như thượng phòng."
Ôn Noãn cười cười, không nói chuyện.
Thượng phòng sao? Phòng ở của nàng, đương nhiên phải tốt hơn cả thượng phòng.
"Noãn nhi uống thuốc chưa? Bà mặc quần áo giúp cháu." Lúc này Vương thị đi đến, cũng không chờ Ôn Noãn đồng ý, trực tiếp dùng chiếc chăn bông cũ nát bọc Ôn Noãn lại kín mít, đầu cũng được dùng khăn vải quấn lại, chỉ lộ ra mỗi đôi mắt.
Lúc này Ôn Gia Thụy bước vào, trực tiếp bế Ôn Noãn lên, đặt lên trên xe đẩy ở bên ngoài cửa viện, sau đó tháo dỡ mấy ván gỗ làm giường ngủ của Ôn Noãn ra, đặt ở một bên xe đẩy: "Noãn nhi, Nhiên nhi, đi thôi, chúng ta đến ở nhà mới!"
"Vâng!" Ôn Nhiên phấn khởi nói.
"Mẹ, mẹ cũng lên xe đi, con đẩy mọi người qua đó."
"Mẹ không cần, mẹ tự đi được." Vương thị vẫy vẫy tay, trực tiếp đi nhanh về phía trước, bước đi có hơi vội, cũng không quay đầu lại.
Ôn Gia Thụy bắt đầu đẩy xe, đi về phía cuối thôn.
Ôn Noãn thấy ở chỗ rẽ Vương thị giơ tay lên lau lau đôi mắt một chút, bỗng dưng trái tim nàng giống như bị cục đá đè nặng, nặng trĩu.
Ôn Noãn quay đầu lại nhìn thoáng qua gian nhà ngói lát gạch xanh khang trang kia.
Đây là gian nhà ngói lát gạch xanh khang trang được xây bằng số bạc kiếm được từ của hồi môn của Vương thị.
Không chỉ có mỗi phòng ở, ruộng đồng trong số đó cũng bán hết cho cả nhà Chu thị.
Vương thị có thể không đau lòng sao?
Sau này, nàng sẽ cho Vương thị ở trong gian nhà còn lớn hơn cả gian đó nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

