Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Tiểu Noãn mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Sau khi song thân lần lượt qua đời, chẳng ai muốn nhận nuôi cô, cứ đùn đẩy qua lại. Có thể nói, suốt quãng đời thơ ấu, cô chưa từng cảm nhận được tình yêu thương của cha mẹ.
Không ngờ lần này xuyên không lại giúp cô thực sự có được điều mà cả đời khao khát – tình mẫu tử. Thêm vào đó, trong cơ thể này còn lưu lại ký ức của nguyên chủ, đặc biệt là sự quyến luyến với mẹ và hai chị em gái, khiến lồng ngực Tô Tiểu Noãn chợt nghẹn lại, cảm xúc chua xót dâng trào.
"Nhị tỷ khóc rồi! Có phải thuốc đắng quá không? Nhị tỷ đừng khóc, để muội đi tìm chút đường nhé!" – Tô Tiểu Tình nói rồi nhảy khỏi mép giường, đôi chân nhỏ chạy lon ton định lao ra ngoài.
"Quay lại!" – Tô Tiểu Noãn giả vờ nghiêm giọng quát – "Nhị tỷ lớn như vậy rồi mà còn khóc vì thuốc đắng, chuyện này mà truyền ra ngoài thì bị người ta chê cười mất. Không cho muội đi đâu hết!"
Đường là thứ quý giá, nhà thường dân nào có được chút ít thì cũng cất kỹ như báu vật. Tô Tiểu Tình tuổi còn nhỏ, ra ngoài hỏi xin đường chẳng khác nào để người ta xem thường.
Thấy con gái khóc, Bạch thị cũng không cầm được nước mắt. Bà vừa đút thuốc cho Tô Tiểu Noãn, vừa nghẹn ngào như đang thề:
"Noãn nha đầu, con yên tâm. Mẹ nhất định sẽ lo cho ba chị em con được sống những ngày tốt đẹp. Chúng ta mẹ con một lòng, không tin là không vượt qua được cuộc sống này."
Sau khi uống thuốc xong, Bạch thị dắt theo Tô Tiểu Hân và Tô Tiểu Tình đi thu dọn nhà chính và phòng phía đông.
Hiện tại, bốn mẹ con họ sống ở cuối phía tây thôn Cục Thạch, gần sát chân núi. Nghe nói nơi này trước kia là nhà của một thợ săn, chẳng may bị thú dữ cắn chết trên núi. Người trong thôn cho là điềm gở nên chẳng ai dám bén mảng tới, căn nhà vì thế bị bỏ hoang từ đó đến giờ.
Bạch thị bên ngoại không còn cha mẹ, chỉ có một người anh trai. Không còn nơi nào để đi, bà đành dẫn ba con gái đến đây tạm trú.
Tô Tiểu Noãn mở mắt, đánh giá căn phòng tây nơi mình đang nằm.
Căn phòng chỉ có một chiếc bàn gỗ sắp mục nát, còn thiếu mất một chân, ba cái ghế nhỏ xiêu vẹo, và một kệ gỗ đặt chậu rửa mặt. Mọi thứ phủ đầy bụi bặm. Góc nhà giăng đầy mạng nhện, sau cánh cửa còn mọc một vạt cỏ dại.
Trên người cô đắp một cái chăn vá chằng vá đụp, bông bên trong đã vón cục, chẳng còn giữ được hơi ấm. Dù vậy, đó cũng là do người trong thôn thương tình mà cho. Nhà họ Tô máu lạnh vô tình, đến cái chăn cũng không để lại cho họ.
Chắc hẳn phòng chính và phòng đông cũng tồi tàn như vậy. Ngoài ít bạc mẹ mang theo, họ chẳng còn gì trong tay.
Thật sự là một căn nhà chỉ còn bốn bức tường, nghèo đến mức chẳng có nổi một bữa ăn no.
Tuy nghèo, nhưng ít ra họ cũng đã thoát khỏi nhà họ Tô – cái ổ sói ấy. Mẹ đã bị họ hưu (đuổi đi), từ giờ trở đi, họ chẳng còn dính dáng gì đến cái nhà đó nữa.
Đây là điều duy nhất khiến Tô Tiểu Noãn thấy nhẹ lòng. Nếu đã nghèo khổ mà còn phải đối phó với đám họ hàng cặn bã, cô thật không biết mình còn có thể kiên trì đến bao lâu.
Than ôi, chẳng có bàn tay vàng hay kỹ năng cheat gì hết, thật là khổ quá đi!
Cô nhớ trước đây, mình từng mua một “túi phúc” trên một cửa hàng online thần bí. Tốn vài trăm tệ, mở ra chỉ thấy một khối vuông nhỏ đen tuyền như mực, chẳng biết là thứ gì.
Khối vuông ấy đen đến kỳ lạ, như thể có thể nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Nhìn lâu khiến cô nổi da gà.
Không nhận ra nó có gì đặc biệt, cô bèn nhỏ một giọt máu lên đó thử, ai ngờ lại bị đưa tới thế giới này.
Vậy khối vuông kia rốt cuộc là gì? Nó có theo cô đến đây không?
“Chủ nhân, ngài tìm ta sao?” – Một giọng nói đột ngột vang lên trong đầu khiến Tô Tiểu Noãn giật mình suýt nữa lăn khỏi giường.
Tô Tiểu Noãn vội đáp: “Con không sao đâu, vừa rồi nói mớ thôi.”
“Khụ khụ, ta là Hệ Thống Tu Tiên – giấc mơ bao người, được một vị đại năng thời thượng cổ dùng cả đời luyện chế nên. Ngươi may mắn có đạt được ta, chính là thiên đại tạo hóa!” – giọng nói kia cao ngạo vang lên trong đầu, cứ như thể Tô Tiểu Noãn phải cảm thấy vinh dự lắm khi có được nó.
Tô Tiểu Noãn kéo khóe miệng, không biết nên khóc hay cười. Nếu cái “Hệ Thống Tu Tiên” này có giọng nghiêm trang một chút, có lẽ còn khiến người ta nể hơn. Đằng này lại là giọng nũng nịu như em bé.
“Đã là hệ thống tu tiên, sao lại đưa ta tới cái xó núi nghèo rớt này? Chẳng lẽ ở đây cũng có thể tu tiên sao?” – Tô Tiểu Noãn phát hiện có thể giao tiếp với hệ thống bằng ý thức, không cần mở miệng, tiện hơn hẳn.
Nghe đến câu hỏi đó, khí thế của hệ thống bỗng xẹp xuống. Tô Tiểu Noãn có thể cảm nhận rõ tâm trạng ủ rũ của nó, khiến cô thấy buồn cười.
“Sao ngươi im re vậy? Trả lời đi chứ?”
Dưới sự truy hỏi của cô, hệ thống cuối cùng cũng nhỏ giọng:
“Cái đó… Ta ngủ lâu quá rồi, lúc mang ngươi xuyên qua không cẩn thận bị… lạc đường. Vô tình mang ngươi tới đây… Mà nơi này, hình như… không thể tu tiên…”
Câu cuối cùng, hệ thống nói lí nhí như muỗi, gần như không nghe thấy.
Tô Tiểu Noãn nghe xong chỉ muốn ngửa mặt kêu trời. Có hệ thống nào vô trách nhiệm như vậy không? Một hệ thống tu tiên mà lại đưa ký chủ tới một thế giới không thể tu tiên? Còn gì thảm hơn không?
“Nhưng ngươi đừng vội! Ta đã dò xét rồi. Tuy nơi này không có linh khí trong không khí, nhưng trên núi vẫn có linh vật. Khi tìm được, ta có thể luyện chế thành linh thủy, linh đan. Uống vào vẫn có thể tăng tu vi – chỉ là chậm hơn một chút.”
Nghe hệ thống giải thích, tâm trạng Tô Tiểu Noãn mới dịu đi đôi chút. Cô bán tín bán nghi hỏi:
“Linh thủy, linh đan có tác dụng gì?”
“Tác dụng rất lớn! Linh thủy càng cao cấp thì càng giúp cơ thể khỏe mạnh. Dù chỉ là linh thủy sơ cấp cũng có thể cường thân kiện thể, tinh thần sảng khoái. Còn linh đan thì đủ loại – thuần thú đan, tẩy tủy đan, chữa thương, giải độc… Tác dụng vô cùng!”
Quả nhiên bị nghi ngờ khiến hệ thống như gà bị chọc giận, luyên thuyên một tràng, như sợ bị xem thường.
Tô Tiểu Noãn nghe xong liền phấn chấn hẳn. Nếu thật sự có linh thủy, linh đan, cô có thể giúp mẹ và hai chị em chữa bệnh, còn dư thì đem bán lấy tiền. Biết đâu sau này có thể tu luyện, bảo vệ người thân – chẳng phải là bánh từ trên trời rơi xuống sao?
“Oa, không ngờ ngươi lại lợi hại vậy luôn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









