Kỳ Khả đi lang thang trên đường phố phủ Bình La, trên đường có không ít người giống như nàng, còn có rất nhiều người nằm dưới chân tường không rõ sống chết, người đi ngang qua cũng chẳng thèm liếc mắt. Việc cứu tế của quan phủ rất hạn chế, trại cháo một ngày chỉ mở một lần, hơn nữa chỉ dành cho dân có hộ tịch ở các huyện xã thuộc phủ Bình La, dân trong thành thì có thể mua gạo quan, nhưng thứ gạo đó khó ăn đến mức cho gia súc ăn cũng còn khó nuốt.
Kỳ Khả đi lang thang trong thành có mục đích của mình. Theo ký ức truyền thừa sư phụ để lại, có một phần trận pháp dùng ngọc để bày trận, dẫn động linh khí trời đất tụ lại xung quanh trang viên của nàng, khiến môi trường ở trang viên tốt cho người, tốt cho gia cầm gia súc, lại không ảnh hưởng đến việc khảm thêm các trận pháp khác.
Nhưng thế giới này có linh khí trời đất hay không thì Kỳ Khả không biết, trong ký ức truyền thừa nàng nhận được cũng không có nội dung sư phụ bày trận ở thế giới này, chỉ có thể tự mình thử. Vì vậy, Kỳ Khả muốn mua chút ngọc, không cần ngọc khí được điêu khắc hoàn chỉnh, chỉ cần là ngọc là được, dù là ngọc vụn cũng không sao. Cho nên nàng muốn tìm xem có ai bán ngọc vụn hay không.
Để tránh gây chú ý, Kỳ Khả đã đổi kiểu tóc búi tùy tiện thành kiểu tóc hai búi của nha hoàn, còn cố ý trang điểm, thay đổi một chút hình dáng lông mày, kích thước mắt và màu da. Nhìn trong gương, nàng không có đặc điểm gì nổi bật, đúng kiểu mặt người qua đường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



