Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nguyên chủ đã bị giết, cô muốn đi lúc nào cũng được, nhưng cứ thế mà đi thì cô không cam tâm.
Tất cả những gì Khả gia hiện có đều là do mẹ của nguyên chủ, Quý thị, gây dựng. Vốn là con gái thương nhân, bà rất giỏi kinh doanh, đem của hồi môn xoay vòng, tích lũy được ruộng đất, cửa hàng, nhà lớn, tạo dựng cơ ngơi.
Sau đó, bà lại kịp thời qua đời khi chồng thi đỗ tiến sĩ, nhường chỗ cho người mới có gia thế hơn. Giờ đây, con gái ruột của bà cũng đã chết, đừng nói đến gia sản, ngay cả của hồi môn bà để lại cũng rơi vào tay lũ bạch nhãn lang này.
À, còn nữa, quà mà nhà vị hôn phu cũ của nguyên chủ tặng suốt mấy năm liền, nguyên chủ cũng chẳng giữ được gì. Quà năm đầu đính hôn, sau khi mẹ mất đều bị lấy sạch, còn quà về sau thì đến cái bóng cũng không thấy.
Theo lý mà nói, những thứ đó phải là tài sản riêng của nguyên chủ chứ?
Nhà ngoại thì không thể trông cậy, họ ở quê xa xôi, con gái lại đã chết, không có sức ràng buộc nào với người con rể làm quan. Tình cảm hai nhà chắc đã sớm xa lạ trong mấy năm qua.
Kỳ Khả thấy như vậy cũng tốt, không có ai quấy rầy, cô có thể tập trung đối phó với lũ bạch nhãn lang này.
Nguyên chủ đã chết, nhưng vì cô đã mang thân phận của nguyên chủ, đương nhiên phải báo thù cho cô ấy. Mới mười bốn tuổi, cô bé này mới thật sự là oan hồn.
Nói đến giày, chỉ có một đôi giày vải đế mềm chắc chỉ để đi trong nhà, nhưng lại thiếu mất một chiếc tất, tìm mãi không thấy nên cô bỏ luôn, xỏ chân trần vào giày. Giày hơi chật, may mà mặt giày mềm nên không đến nỗi đau ngón chân.
Kỳ Khả thở dài trong lòng, không biết nguyên chủ kiếm đâu ra mấy bộ đồ này, cũng chỉ hơn ăn mày một chút. Mẫu thân mất, cha làm quan cưới thê tử mới liền bỏ mặc trưởng nữ, loại cha này tốt nhất nên sớm xuống mồ.
Thay đồ xong, cô định ra ngoài thì bỗng thấy đầu có gì đó sai sai, đưa tay lên sờ mới nhớ ra vẫn còn quấn khăn lau tóc. Trí nhớ này đúng là tệ quá, cứ như bị lú lẫn sớm ấy.
Kỳ Khả đành phải quay lên lầu, lấy máy sấy tóc ra sấy. Cơ thể này suy dinh dưỡng lâu ngày, tóc khô xơ, thưa thớt, vàng vọt, xấu không chịu nổi. Cô chỉ có thể tự an ủi, tóc ít thì sấy cũng nhanh hơn.
Cô lấy một chiếc trâm gỗ không chạm khắc từ hộp trang sức, búi tóc lên, soi gương, cuối cùng cũng chỉnh trang được một bộ dạng tạm chấp nhận được để ra ngoài. Kỳ Khả đi đến một căn phòng khác ở tầng một, lấy một bộ máy bay không người lái. Phòng kho bên cạnh bếp chứa đồ dùng nhà bếp, còn máy bay không người lái, ván trượt điện, xe thăng bằng thì để ở phòng khác, cô phân loại rất rõ ràng.
Cô không thiếu tiền, nông sản bán ra đều thuộc loại đắt nhất, nên khi mua đồ mới cô rất chịu chi, có thể mua loại xịn nhất thì không mua loại kém hơn. Điều này khiến cô kiếm tiền nhanh mà tiêu tiền cũng nhanh, tiền hàng vừa nhận được mấy ngày là đã tiêu hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















