Kỳ Khả lập tức kéo Chiếu Lâm trở về Thiên Hà Cảnh, chuẩn bị robot vận chuyển bụng bự và một nhóm phó thủ mới. Nửa giờ sau, Kỳ Khả đưa bọn họ đến hậu sơn, mượn rừng rậm rạp che giấu chút động tĩnh lúc xuất phát.
“Chờ mua được đảo, ta muốn lên đó chơi một chuyến, ta chưa từng đến đảo nhiệt đới, trước kia nghỉ đông nghỉ hè đều bận kiếm tiền nên chưa từng đi du lịch nước ngoài.” Kỳ Khả ngước nhìn bầu trời, như thể trước mắt vẫn còn lưu lại vệt mây khói do quỹ đạo bay của robot vận chuyển để lại.
Chiếu Lâm vuốt ve cái đầu tóc rối bời của Kỳ Khả, “Ngươi không muốn đi ta cũng phải dẫn ngươi đi một chuyến, tai hoạ khí tượng dễ xảy ra nhất ở hải đảo là gì?”
“... Bạo phong vũ?!” Kỳ Khả kinh hãi giật mình, lập tức hoàn hồn khỏi mộng tưởng lãng mạn du lịch, “Ta muốn dùng ngọc thạch để bố phòng ngự trận? Cái này sẽ tốn bao nhiêu ngọc thạch? Ta phải bố trận lớn cỡ nào?!”
Vấn đề này không thể nghĩ kỹ, càng nghĩ càng thấy chi phí kinh người, trong đầu Kỳ Khả hiện lên phòng ngự trận đã bố trí cho thôn, bắt đầu đau lòng số lượng ngọc thạch cần dùng nếu bố trận cho hải đảo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)