Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Con nha đầu chết tiệt kia chắc chắn đã thay quần áo bỏ trốn rồi! Lão thái thái có lệnh, con nha đầu chết tiệt đó là sao chổi chuyển thế, khắc chết nương nó rồi lại khắc cả vị hôn phu, nếu còn để nó sống trên đời thì ắt là tai họa, một khi tìm được thì đánh chết không cần hỏi han gì, cứ về lĩnh thưởng!"
Một ma ma ăn mặc có vẻ cao sang hơn người đứng ở trong ngưỡng cửa lớn tiếng quát, nhìn vẻ mặt cau có của bà ta, cứ như bà có mối thù giết cha với nàng vậy.
Đám nô tỳ đứng dưới đất đồng thanh đáp lời, hơn một nửa chạy ra ngoài tìm người, hai ba người còn lại thì ở trong phòng lục lọi khắp nơi, gầm giường, rương quần áo, hễ chỗ nào có vẻ giấu được người hay đồ đạc đều bị lật đi lật lại mấy lần, chăn nệm trên giường bị ném tứ tung, ván giường cũng bị người ta tháo ra, ngay cả cái rương trống không cũng không tha, cúi người vào sờ soạng khắp nơi, cứ như sợ trong rương có vách ngăn bí mật vậy.
Thiếu nữ nhìn cảnh tượng này khẽ nhướng mày, lúc trước đám người giết người thì nói là do phu nhân sai khiến, giờ tìm người thì lại lòi ra lão thái thái hạ lệnh đánh chết không cần hỏi, nàng cảm thấy cái mũ sao chổi mà nguyên chủ đội trên đầu để sống đến bây giờ thật không dễ dàng gì, còn thảm hơn cả kiếp trước của nàng nhiều, rõ ràng là đích trưởng tiểu thư trong nhà, mẫu thân ruột vừa mất thì kế mẫu đã vào cửa, lập tức trở thành cô bé lọ lem điển hình "có mẹ kế ắt có cha dượng".
Hôn ước này là do mẫu thân của nguyên chủ chỉ định khi còn sống, gả cho đại thiếu gia Bách gia tướng quân, hai nhà nữ quyến thấy hợp ý nhau nên mới thành chuyện, nghe nói mỗi năm ba tiết nhà trai đều có quà tặng, nhưng quà trông như thế nào thì nguyên chủ chỉ thấy vào năm đầu tiên đính hôn, năm thứ hai thì mẫu thân qua đời, sau đó chỉ nghe người hầu nói phủ Bách tướng quân có tặng quà, chứ không còn được nhìn thấy đồ thật nữa, có đáp lễ hay không thì nguyên chủ càng không biết.
Nguyên chủ có thể sống đến hôm nay, chỉ vì nhà trai đơn phương hủy hôn nên mới bị người nhà giết chết, có lẽ là vì không còn lợi dụng được gì nữa, cho nên cái mồi nhử để người ta tặng quà này cũng không còn giá trị để giữ lại nữa.
Thiếu nữ đang ngồi tựa lưng vào ghế sô pha chủ động nhớ lại quá khứ trưởng thành tẻ nhạt của nguyên chủ, khóe miệng nhếch lên cười lạnh, cả nhà này đúng là nằm mơ giữa ban ngày, vừa nhận quà của người ta vừa ngược đãi trưởng nữ đã có hôn ước, bây giờ nhà trai hủy hôn, nếu nhà trai muốn thực hiện hôn ước thì nhà gái lấy đâu ra một cô dâu khỏe mạnh cho người ta?
Nhà trai cũng thật kỳ lạ, năm nào cũng tặng quà, nguyên chủ chưa từng gặp người nhà trai, mà nhà trai cũng không hề yêu cầu nhân lúc tặng quà đến hỏi thăm thê tử tương lai một tiếng, chẳng lẽ không sợ nhà gái lừa tiền sao?
Đương nhiên, đã hủy hôn thì hai bên đường ai nấy đi, tình hình nhà trai thế nào nàng không quan tâm, càng đỡ phải nghĩ xem nếu phải thực hiện hôn ước thì nàng nên trốn thoát như thế nào, cái chết của nguyên chủ không liên quan đến nhà trai, đối tượng mà nàng muốn trả thù chỉ có một nhà này của nguyên chủ mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















