Nhưng lúc trước bọn họ chặn cửa quá chặt, sự cố bất ngờ này lại cản trở đường lui của chính mình, bình xăng mà Kỳ Khả ném ra cứ thế rơi xuống chân bọn họ, bình gốm vỡ tan, cồn chảy đến đâu lửa bùng lên đến đó, tất cả mọi người đều ngơ ngác, đến khi hoàn hồn thì chỉ còn nhớ hét lên cháy rồi mau dập lửa, chẳng ai còn nhớ đến lời dặn dò của Cừu thị, người thì xách nước, người thì vác đất chạy tới chạy lui, dập lửa cũng không kịp.
Kỳ Khả lưng giắt dao, bụng đeo súng phun nước, tay trái cầm bình xăng, tay phải cầm roi trúc nhỏ, cứ thế nghênh ngang bước vào sân, nhìn thẳng vào Cừu thị đang đứng trước cửa chính, lúc này bên cạnh nàng ta chỉ còn mấy nha hoàn trẻ tuổi hầu hạ trong sân.
Cừu thị tức giận đến mặt mày tái mét, nàng ta không ngờ Kỳ Khả lại liều lĩnh đến vậy, phát hiện ra mình từ đầu đến cuối đã đánh giá thấp đứa con gái riêng mà nàng ta chưa từng coi ra gì này.
"Cừu thị."
Kỳ Khả bước vào sân, lễ phép gật đầu chào Cừu thị đang đứng trên bậc thềm, nàng thản nhiên như không, ngược lại làm nổi bật vẻ căng thẳng bất an của đối phương.
"Kỳ Khả, ngươi muốn gì?" Bị người ta đánh đến tận cửa, Cừu thị đương nhiên không còn giữ được thái độ ôn hòa, chỉ muốn nhanh chóng làm rõ ý đồ của Kỳ Khả, "Ta đã phái người đi gọi cha ngươi về rồi."
"Tốt thôi, nếu ông ta về kịp, có lẽ vừa vặn có thể ôm ngươi vào lòng nhìn ngươi tắt thở." Kỳ Khả cười rạng rỡ, nhưng khuôn mặt nhăn nheo của nàng khi cười trông đặc biệt khó coi, "A, đây đúng là một cảnh kinh điển trong kịch đấy."
"Sao ngươi dám?! Ta là kế mẫu của ngươi!"
"Lúc ngươi giết ta chắc chắn không nghĩ như vậy."
Kỳ Khả mặt không chút biểu cảm, Cừu thị nhìn vẻ mặt của nàng, trong lòng càng lúc càng lạnh.
"Ta là cháu gái của Cừu Thị lang! Tổ phụ ta là Lễ bộ Tả Thị lang! Ngươi dám động đến một sợi lông của ta, nhà mẹ ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!"
"Ồ! Tôn nữ Lễ bộ Thị lang hóa ra là một ác mẫu giết con riêng à? Đúng là gia giáo tốt! Nhưng ngươi cứ yên tâm, đến lúc đó ngươi đã mồ yên mả đẹp rồi, nhà mẹ ngươi đối phó với ta thế nào ngươi cũng không thấy được, ai sống ai chết bây giờ còn chưa biết đâu."
Trong lòng Cừu thị lại càng lạnh hơn, nàng ta biết việc khoe khoang gia thế nhà mẹ đẻ chỉ tự rước nhục vào thân, Kỳ Khả bây giờ không hề sợ bất cứ điều gì, nàng ta thật sự không tìm được thứ gì có thể khiến Kỳ Khả tha cho mình.
"Nhanh lên đi, ngươi muốn lấy thùng hay tìm dây thừng cũng được, mau động tay đi, đừng có đứng đó ngây ra như phỗng."
"Ngươi đây là tội giết mẫu thân!" Cừu thị vừa sợ vừa giận hét lên.
"Khi ngươi hạ lệnh giết ta có coi ta là nữ nhi của ngươi không?"
Cừu thị lập tức nghẹn lời, nàng ta biết khi hạ lệnh mình chỉ coi Kỳ Khả như một thứ rác rưởi cuối cùng cũng có thể vứt bỏ, hơn nữa chuyện này cũng là do trượng phu xúi giục.
Kỳ Khả chỉ cười lạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

