Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Có lẽ Kỳ Khả đọc hiểu những chữ này cũng là nhờ phúc của nguyên chủ. Mẫu thân nàng dạy từ nhỏ, mẫu thân nàng xuất thân là nữ nhi thương nhân, khi còn trẻ cũng đọc sách, biết chữ, gảy bàn tính mà lớn lên, chứ không phải là một nữ tử đanh đá, không biết chữ nghĩa, không hiểu đạo lý. Sau khi mẫu thân mất, nguyên chủ không được học hành thêm ngày nào, nhưng nền tảng trước đó vẫn còn, ít nhất là mấy chữ trên danh sách hồi môn Kỳ Khả vẫn nhận ra.
Những danh sách này được chụp lại rồi đưa vào máy tính. Nhìn những thứ lỉnh kỉnh trên đó, dù Kỳ Khả bây giờ không rành giá cả, cũng thấy đây là một phần hồi môn cực kỳ hậu hĩnh. Chẳng trách mấy năm đó, mẫu thân nguyên chủ có thể dựa vào của hồi môn để nuôi sống cả nhà chồng già trẻ lớn bé.
Kỳ Hoành Nghĩa, vị đại lão gia Kỳ gia thi đỗ cử nhân, vì nhà nghèo mà cưới thê tử có của hồi môn. Đến khi ông ta đỗ tiến sĩ, cần trải đường cho sự nghiệp, thì người đại phu nhân lại chết đúng lúc. Sau đó, một tân phu nhân có gia thế tốt hơn bước vào cửa. Nguyên chủ trở thành vết nhơ trong lịch sử phát gia của Kỳ gia, một thành viên bị lãng quên trong gia đình, giờ còn bị hạ lệnh giết chết.
Không hổ là ba chuyện vui lớn của nam nhân: thăng quan, phát tài, vợ chết. Đại lão gia Kỳ gia chiếm đủ cả, đúng là người thắng cuộc của cuộc đời.
Kỳ Khả bĩu môi nghĩ ngợi, xỏ giày ra ngoài tìm vũ khí.
Nông cụ thực ra đều là những thứ vũ khí giết người lợi hại. Như xẻng, cào, cuốc, thuổng, dao chặt củi, tùy tiện lấy một thứ chém vào người đều có thể đổ máu. Chuyện bị xẻng xúc vào cổ mà chết không phải là hiếm. Đánh nhau ở nông thôn rất dễ biến thành đổ máu.
Bây giờ, Kỳ Khả có thể dựa vào những nông cụ vừa có thể làm nông, vừa có thể lấy mạng người này.
Lúc trước, Kỳ Khả đã chém bị thương mấy nha hoàn, con dao chặt củi dính máu kia vẫn phải lấy ra dùng tiếp. Dù sao nàng cũng có rất nhiều dao chặt củi, ít nhất cũng phải hai ba chục con.
Dao chặt củi rẻ mà, ở chợ quê, một con dao chặt củi được quảng cáo là rèn thủ công cũng chỉ vài chục tệ. Dao sản xuất công nghiệp còn rẻ hơn, lên mạng tìm một đống, hình dáng đẹp, lại còn bao ship.
Nông cụ của Kỳ Khả được cất ở nhà kho phía sau biệt thự. Nơi đó có mấy dãy nhà cấp bốn liền nhau, trông như nhà kho để đồ. Bên trong rất rộng rãi, có thể đỗ xe ba bánh, không gian chứa đồ lớn.
Kỳ Khả lại không thiếu tiền, nên nàng ra sức tích trữ, còn mua cả giá để hàng bằng thép. Đồ đạc lớn nhỏ đều được sắp xếp gọn gàng.
Đồ mới tinh chưa dùng và đồ đã dùng đều được để riêng. Đồ dự phòng cũng được để cùng với đồ mới. Lúc tìm đồ, Kỳ Khả mới nhớ ra, xẻng, cào, cuốc, thuổng, dao chặt củi chưa lắp cán đều được xếp thành một hàng trên giá. Cán gỗ dài ngắn dự phòng và những bó tre nhỏ dùng để làm giàn cho cây ăn quả được dựng ở góc tường.
Những cán gỗ này cũng là gậy gỗ, dài một mét tư, một mét hai đều có. Để đảm bảo độ bền, người ta thường chọn loại gỗ cứng, chắc. Đánh người thì rất đau.
Còn có những cây tre nhỏ, Kỳ Khả mua chủ yếu để làm giàn cho cây ăn quả và nhà kính ươm cây. Nhưng nếu tìm một cây dài ngắn vừa phải mà quất vào người thì không đau đến nhảy dựng lên mới lạ. Da thịt mềm mà bị quất một cái là sưng lên ngay, hai ba cái là rách da.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















