Kỳ Khả giơ tay lên, nhẹ nhàng nâng cằm Tiền Hữu Xảo, cười như một gã công tử phóng đãng chuyên đi trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng trên khuôn mặt gầy gò, da bọc xương của nàng, nụ cười nào cũng trông thật âm u, đáng sợ.
“Tỷ tỷ, các tỷ giúp ta nhập hộ khẩu, là dân thường hay quân hộ vậy?”
“Muội muội à, ta xin muội đừng cười nữa.”
Tiền Hữu Xảo rùng mình một cái, rõ ràng đang ngồi bên đống lửa mà vẫn bị nụ cười của Kỳ Khả dọa cho phát sợ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)