Sắc mặt của mẫu thân và tẩu tử Thành gia trông rất tệ, vẻ mặt cam chịu đau buồn, đến cả lời chào hỏi của đám con cháu cũng không có sức đáp lại, chỉ miễn cưỡng nhường chỗ bên giường cho Tiền Hữu Xảo đến nhìn qua.
Tiền Hữu Xảo vừa thấy khuôn mặt Thành Ấm trắng bệch vì mất máu liền vội vàng chạy đến, chẳng kịp giới thiệu Kỳ Khả, đã vội ghé vào mép giường gọi khẽ tên vị hôn phu.
Một lúc sau Thành Ấm mới mơ màng hừ một tiếng, chậm rãi mở mắt, trông vô cùng yếu ớt.
Hốc mắt Tiền Hữu Xảo đỏ hoe, nhưng vẫn cố nén không khóc, ngẩng đầu nhìn Kỳ Khả đang bước tới với vẻ mong chờ. Lúc này mới thấy rõ tố chất của con em quân nhân đã trải qua chiến trường, biết rõ khi nào nên khóc, khi nào cần mạnh mẽ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

