Kỳ Khả cũng không muốn dây dưa với đám bang phái địa phương nữa, nàng chỉ muốn mua đồ xong rồi nhanh chóng rời đi. Đây mới chỉ là Châu thứ hai Kỳ Khả đi qua, cảnh tượng đã tệ hơn châu trước rất nhiều. Những thi thể nằm la liệt bên đường không ai thu dọn, mặc cho chúng thối rữa, nàng thấy nhiều đến mức đã tê dại cả rồi.
Nên biết, bây giờ nàng đang đi đường vào ban đêm, chỉ có ánh đèn mới có thể chiếu ra những thi thể trương phình. Nếu là ban ngày, chắc chắn nàng còn thấy nhiều hơn nữa.
Nghĩ đến những thi thể trương phình, Kỳ Khả lại thấy dựng hết cả lông tóc. Nhất là lần đầu tiên nhìn thấy, nàng đã sợ hãi không ít. May mà bây giờ bên cạnh nàng có đàn sói đi theo, chúng vây quanh, an ủi nàng. Tuy lông sói thô ráp, nhưng được ôm trọn vào lòng để xoa dịu tâm hồn bị tổn thương cũng khá hiệu quả. Đồng thời, Kỳ Khả cũng ra sức quản thúc đàn sói, không cho chúng uống nước bên ngoài, muốn uống chỉ có thể về linh cảnh. Nước bên ngoài không nơi nào là sạch sẽ cả. Hơn nữa, mỗi lần về linh cảnh, việc đầu tiên nàng làm là đuổi đàn sói xuống nước, mượn năng lực thanh lọc mạnh mẽ của linh cảnh để tắm rửa cho chúng thật sạch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)