"Cha, nương, chúng con về rồi."
Đúng lúc này, một giọng nói sảng khoái vọng vào trong sân. Sở Minh Nguyệt nghe ra là giọng tam thúc và hai ca ca, nàng vén rèm bước ra, thấy trong tay Sở Chí Cao xách theo một con thỏ, Sở Tử Khâu và Sở Tử Thanh mỗi người xách một con gà rừng.
"Tam thúc, đại ca, nhị ca…" Sở Minh Nguyệt gọi một tiếng, ba người đồng loạt quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn nàng.
Sở Minh Nguyệt đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Nguyên chủ trước đây tính tình lập dị quái gở, chưa bao giờ hỏi han ai, ba người thấy nàng ra ngoài chào hỏi mình, nhất thời có chút không quen.
"Nguyệt Nhi, không phải cháu sợ nắng gắt giữa trưa sao? Mau vào nhà đi, hôm nay tam thúc và hai ca ca cháu thu hoạch khá nhiều, đủ cho cháu đỡ thèm." Sở Chí Cao ngẩn ra một lúc, sau đó ngước lên mỉm cười, lắc lắc con thỏ trên tay, vui vẻ nói với Sở Minh Nguyệt.
Lúc nãy trong phòng bếp, nàng ấy đã nghe Lý Tú Anh kể chuyện bưng cháo cho Tôn Ngọc Nương rồi, nàng ấy cũng thấy vui mừng, nên lúc này thực sự không nỡ để Sở Minh Nguyệt đi vào căn bếp khói bụi mù mịt kia.
Sở Minh Nguyệt điên cuồng lau mồ hôi rịn đầy trên trán, chẳng trách người nhà họ Sở có thể bị dân làng bắt nạt đến vậy, họ cũng tốt bụng đến mức hơi quá đáng à nha.
Trong nhà không ai có đãi ngộ như vậy, chỉ riêng mình nàng có, nàng thực sự có chút khó tiếp nhận được mà.
"Nguyệt Nhi, cháu mới tỉnh dậy chưa được mấy ngày, vẫn nên nghỉ ngơi thêm ít hôm, có việc gì cứ để người khác làm." Lúc này nãi nãi Sở Minh Nguyệt từ phòng bên bước ra gọi nàng.
Sở Minh Nguyệt nghe thấy nhiều người phản đối nàng làm việc, trong lòng thầm nghĩ muốn thay đổi ấn tượng lâu nay của mình trong lòng người nhà cũng không phải một sớm một chiều là có thể làm được, vẫn nên từ từ, không thể vội vàng.
"Vâng, vậy hôm nay Nguyệt Nhi lười biếng một chút vậy, đợi qua hai hôm, Nguyệt Nhi sẽ cùng mọi người làm việc."
Sở Minh Nguyệt nhìn nãi nãi mình, trên trán có vài nếp nhăn sâu, mái tóc hoa râm được gói gém trong một chiếc khăn vải cũ kỹ, quần áo trên người miễn cưỡng che được thân thể, ống quần đều bị thiếu một đoạn. Nàng nhắm mắt lại, cố nén cảm xúc muốn khóc, khó khăn quay đầu đi.
Bởi vì nhi tử nhà họ Sở dần lớn lên, ruộng trưởng thôn chia cho nhà họ cũng ít, lao động nhiều, nên hai năm nay gần như gia gia nãi nãi đều không ra đồng làm việc, hằng ngày hai người già đi đào rau dại bổ sung cho gia đình, xách giỏ nhặt phân bón ruộng, lúc rảnh rỗi thì cắt hoa giấy đem lên thị trấn bán lấy tiền.
Tóm lại, hai ông bà sợ trở thành gánh nặng cho gia đình, nên nhất quyết không chịu ngồi không, khuyên nhủ nhiều lần không được, đành phải để họ như vậy. Cả nhà mỗi người đều chăm chỉ cần mẫn, nhưng vẫn sống khó khăn vất vả, so với những nhà khác trong thôn thì kém xa.
Mấy người nghe Sở Minh Nguyệt nói vậy đều ngước lên nhìn nàng, cũng có vẻ không tin lắm.
"Gia gia nãi nãi, nương, sau một chuyến dạo qua quỷ môn quan, trong lòng Nguyệt Nhi bỗng nhiên tỉnh ngộ. Trước đây đều là cháu không tốt, khiến gia gia nãi nãi và mọi người phải chịu sự khinh miệt của dân làng. Lần này sống lại, nghĩ đến những việc mình đã làm trước đây, cháu đều thấy sai cả rồi. Sau này, cháu sẽ không như trước nữa, cháu cũng sẽ cùng mọi người làm việc, sống thật tốt."
"Thực ra, lần này tỉnh dậy, trong đầu cháu chợt có thêm nhiều thứ cháu không thể tiếp nhận nổi, đợi qua ít hôm nghĩ thông suốt rồi, cháu sẽ làm ra từng thứ một cho mọi người xem…"
Sở Minh Nguyệt vừa nói vừa nghĩ, cố gắng dùng một cách mà bọn họ có thể chấp nhận để bọn họ tin rằng nàng vì đã đi dạo qua quỷ môn quan, không biết từ đâu lại bỗng nhiên học được nhiều thứ, nếu không tự nhiên nàng biết nhiều việc như thế, họ nhất định sẽ cho là nàng bị quỷ nhập rồi.
"Ha ha, tốt, Nguyệt Nhi, cháu có thể nói vậy, ông bà dẫu chết cũng nhắm mắt được rồi. Sau này, cháu muốn làm gì thì làm, chúng ta sẽ không ngăn cản cháu…" Sở Khai Điền nghe vậy cũng từ phòng bên bước ra, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của mọi người trong sân, vừa vui mừng vừa nói.
"Gia gia ơi, đừng nói những lời không may mắn, sống chết gì chứ? Sau này, Nguyệt Nhi sẽ cải tà quy chính, làm lại cuộc đời, cố gắng kiếm tiền, để gia gia nãi nãi được an hưởng tuổi già ạ." Sở Minh Nguyệt thấy trong mắt Sở Khai Điền lóe lên một tia sáng kỳ lạ, không khỏi cười híp mắt tiếp lời.
"Ha ha, Nguyệt Nhi, con thực sự có thể nghĩ như vậy thì quá tốt rồi. Con không biết đâu, trước đây tính cách của con thực sự quá quái gở, đến nương cũng có lúc không đoán được tính cách của con, còn có phần sợ con đấy." Lý Tú Anh nghe vậy thì bước tới, thân mật nắm tay Sở Minh Nguyệt, vô cùng xúc động nói.
"Được rồi, Nguyệt Nhi đến đây, theo nãi nãi vào nhà, để họ nấu cơm đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

