Chuyện gặp phải hôm nay quá mức kỳ quái, Sở Minh Nguyệt cứ ngẩn người hồi lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Nhưng có đồ tốt, nàng đương nhiên phải giữ lại.
Nàng nhìn quanh một vòng, không thấy bóng dáng người nam nhân đó liền cất viên ngọc trên tay đi, biết đâu sau này còn có thể bán được giá tốt?
"Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi…" Lúc này, Sở Linh Chi ở xa tình cờ phát hiện ra nàng. Nàng ấy vẫy tay thật mạnh, đồng thời chạy ào về phía nàng.
Sở Minh Nguyệt nghĩ thầm nơi này nhất định đã bị người nam nhân đó bày trận pháp rồi, nghĩ lại mấy năm nay những lời đồn về Hà Thần e là cũng do hắn tạo ra.
Những người mất tích trước đây phần nhiều là bị hắn giết hoặc đưa đi đâu đó rồi. Mà hôm nay nàng cũng coi như may mắn, lại không mất tích.
Vô duyên vô cớ nhìn trộm mỹ nam tắm, vô duyên vô cớ bị bắt phải chịu trách nhiệm rồi người này lại xuất quỷ nhập thần đột nhiên biến mất?
Sở Minh Nguyệt vừa đi về phía Sở Linh Chi, vừa nghĩ về vụ lãng xẹt này. Nàng còn tưởng người nam nhân đó sẽ bám dai như đỉa, ai ngờ… Trời ạ, xem phim truyền hình hiện đại nhiều quá rồi, người ta chắc chỉ trêu nàng một phen thôi.
Chợt nghĩ đến viên ngọc lục bảo trên cổ, loại ngọc này ở thời cổ đại hẳn là vô cùng hiếm thấy, giá trị liên thành. Nếu người đó trêu nàng thì tặng nàng thứ này làm gì? Chẳng lẽ là vật đính ước?
Nghĩ đến đây, nàng lập tức rùng mình, bây giờ nàng mới mười hai tuổi, lại vừa đến thế giới này còn chưa giải quyết xong chuyện cơm ăn áo mặc, nhỏ tuổi như thế nghĩ gì đến vật đính ước chứ?
"Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi, cuối cùng cũng tìm thấy muội rồi. Làm chúng ta sợ chết khiếp, mau về thôi." Lúc này Sở Linh Chi chạy đến trước mặt Sở Minh Nguyệt, một tay kéo chặt lấy nàng, gắt gao nắm trong tay, sợ nàng lại bỗng nhiên biến mất, cứ thở hổn hển nói.
"Tỷ à, muội không sao, muội chỉ bị lạc đường thôi, đi mãi mới tìm được lối ra đấy." Sở Minh Nguyệt không kể với nàng ấy chuyện mình gặp được người nam nhân đó. Nếu nàng nói với bọn họ chuyện này, người nam nhân đó nhất định sẽ bị bọn họ coi là Hà Thần.
Về nhà nói với ông bà, ông bà nhất định sẽ không cho bọn họ đến đây bắt cá nữa. Nàng đã xem xét được ba nơi có thể bắt cá, nếu ký hợp đồng với Đức Thuận Lầu thì những nơi này nhất định có thể cung cấp đủ nhu cầu cho họ.
Hơn nữa đoạn sông mà làng chiếm cứ kia, sớm muộn gì nàng cũng sẽ ra đó bắt cá.
Bây giờ nàng tạm thời không có quyền thế, cứ để trưởng thôn và bọn họ đắc ý một thời gian đi.
"Tam thúc và các ca ca sắp sốt ruột muốn chết rồi, tưởng muội bị Hà Thần bắt đi. Tỷ thấy, sau này chúng ta đừng đến đây bắt cá nữa, nguy hiểm quá." Sở Linh Chi vẫn chưa nguôi ngoai cơn hoảng sợ vì chuyện nàng mất tích lúc nãy, nàng ấy vừa thở vừa nói.
"Không sao đâu tỷ, chỉ là chúng ta không thể đi vào khu rừng đó được. Ở bên ấy có bẫy của người khác đặt, rơi vào thì không ra ngoài nổi đâu. Những người trước kia mất tích cũng vì lý do này, chứ không phải Hà Thần tác quái. Lúc nãy muội vào đó cũng mất một lúc lâu mới ra được đấy." Sở Minh Nguyệt không nói chuyện trận pháp, nói ra bọn họ có lẽ cũng không hiểu, nên chỉ nói đơn giản với Sở Linh Chi là có bẫy.
"Ồ, Nguyệt Nhi, thực sự là như vậy sao? Không trách trong làng lại đồn có người đến đây rồi không về, hóa ra là rơi vào bẫy."
"Đúng vậy, nên sau này chúng ta đến đây cũng chỉ bắt cá ở ba nơi đã xem hôm nay là được. Cá bắt ở đó đủ để cung cấp cho Đức Thuận Lầu rồi." Sở Minh Nguyệt vừa nói vừa nắm tay Sở Linh Chi, nhanh chóng đi về chỗ lúc đầu Sở Chí Cao và mọi người thả lưới. Chắc mọi người cũng đã tản ra tìm nàng, không biết có bắt được cá không.
"Tam thúc, đại ca, Tử Thanh, tìm thấy Nguyệt Nhi rồi." Trong núi vắng vẻ, Sở Linh Chi cất giọng gọi vài tiếng, đồng thời hai người lại đứng đợi ở chỗ bọn họ định thả lưới lúc đầu.
Quả nhiên một lúc sau đã thấy ba người đi từ các hướng khác nhau đến. Khi nhìn thấy Sở Minh Nguyệt vẫn bình an vô sự, vẻ mặt lo lắng ban đầu đều tan biến đi, tất cả thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi nhanh chóng đi về phía này.
"Nguyệt Nhi, con đã đi đâu vậy? Sao lâu vậy vẫn không tìm thấy con?" Đến gần, Sở Chí Cao vội vàng hỏi, đồng thời quan sát nàng từ trên xuống dưới, xác định nàng không sao mới yên tâm.
"Không có đâu tam thúc. Dù có Hà Thần thật, người ta cũng không ở dưới nhân gian, người ta muốn ở cũng phải ở trên trời chứ." Sở Minh Nguyệt bĩu môi, bất đắc dĩ trả lời Sở Chí Cao.
Tới bây giờ gần như nàng đã có thể khẳng định được, nơi này quả thực là do người nam nhân thần tiên đó cố tình làm ra vẻ huyền bí, thả ra tin đồn chỉ để răn đe những người dân này, khiến cho người ta không dám vào đây mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

