Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nồng Nhiệt Khó Nói Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Chiều hôm sau.

Trần Tử Hào và mọi người đã đặt chỗ trước, nhắn vào nhóm bảo sẽ đi ăn trước rồi mới tăng hai đi chỗ khác.

Dụ Nhạc Tri đáp lại một tiếng "được".

Nhóm của họ ban ngày hiếm khi hẹn, dù sao thì ai nấy đều bận đi học. Thường thì họ chỉ hẹn nhau ăn tối, rồi tự nhiên sẽ tụ tập chơi bời cùng nhau suốt đêm.

Lúc hoàng hôn buông xuống, Dụ Nhạc Tri sau một ngày chăm chút tỉ mỉ cuối cùng cũng ra khỏi cửa.

Trong lúc chờ thang máy, cô vô thức nhìn sang nhà Yến Diệu, thầm đoán không biết anh đã ăn bánh kem chưa.

Kể từ sau tin nhắn chúc buổi sáng đúng 12 giờ đêm bị anh nhắc nhở, cô không gửi thêm tin nhắn nào nữa. Không phải vì tự ái, mà là vì cô chưa biết nên nói gì, vừa hay hôm nay ra ngoài đón sinh nhật, cô tạm thời "tha" cho anh một ngày vậy.

Dù sao thì theo đuổi con trai cũng không được vội vàng.

Từ Đóa và những người khác đã gọi món từ sớm, chỗ ngồi của cô cũng chất đầy quà sinh nhật ngay khi cô vừa đến.

Cả nhóm vỗ tay đứng dậy, đồng thanh gửi lời chúc: "Ôi trời, chúc Dụ tiểu thư sinh nhật vui vẻ nhé! Mãi mãi tuổi mười tám!"

"Tri Tri yêu dấu, sinh nhật vui vẻ!"

"Lại lớn thêm một tuổi rồi, có nhiều việc có thể làm hơn rồi đó, để anh dạy em nhé." Trần Tử Hào cười hớn hở, đưa bó hồng phấn cho cô.

Bó hoa không quá lớn nhưng được gói ghém cực kỳ xinh xắn.

"Biến đi." Dụ Nhạc Tri lườm anh ấy một cái rồi nhận lấy hoa, bên trên có đặt một sợi dây chuyền lấp lánh. Đó là mẫu mới nhất của một thương hiệu lớn, kiểu dáng là một bên cánh bướm đính kim cương, trông rất thanh thoát và tiên khí.

Cô cũng đã sớm ưng ý nhưng chưa kịp mua.

"Thích không?" Trần Tử Hào mỉm cười, nhận lấy sợi dây chuyền đeo cho cô, "Anh còn đặt hoa nữa, về nhà là em sẽ thấy."

"Sao lại đặt hoa nữa thế?" Dụ Nhạc Tri soi gương, thấy rất hợp với bộ đồ hôm nay, đẹp đến mức cô cực kỳ hài lòng.

Trần Tử Hào: "Thì muốn đặt cho em thôi."

Từ Đóa ghé sát lại nói: "Chị cũng đặt rồi, Tri Tri của chúng ta hôm nay sinh nhật, người có thể không đông nhưng hoa thì nhất định phải ngập tràn."

Dụ Nhạc Tri thích hoa, đủ loại hoa, họ đều biết rõ điều đó.

Hầu như năm nào vào sinh nhật, cô cũng nhận được hàng tá bó hoa trong một ngày. Trong đó Trần Tử Hào là người đặt nhiều nhất, thế nên cô đặc biệt đặt biệt danh cho anh ấy trong danh bạ là — Thiếu gia nhà địa chủ.

Cả nhóm tắt đèn, hát bài chúc mừng sinh nhật rồi cắt bánh kem, làm xong mọi nghi thức trọn vẹn cho cô mới ngồi xuống bàn bạc lát nữa về biệt thự chơi game hay đi bar uống rượu.

"Đi bar đi."

"Chơi game mãi cũng chán rồi. Lần sau có chơi tôi nhất định không chơi vị trí hỗ trợ nữa, bị bốn đứa rượt theo chửi thì chịu sao thấu."

"Đó là do cậu gà thôi cưng ạ."

"Đúng đấy, đi uống rượu đi." Trần Tử Hào gắp một miếng thức ăn, liếc nhìn Dụ Nhạc Tri: "Vậy để thọ tinh của chúng ta quyết định xem hôm nay đi đâu chơi."

"Ơ này, hôm nay không dắt theo Thẩm Tư Hành à? Sinh nhật em mà anh ta không tới sao?" Từ Đóa nhìn quanh một lượt thấy thật sự không có Thẩm Tư Hành nên thuận miệng hỏi một câu.

"Đi uống rượu đi, lâu rồi chưa uống." Dụ Nhạc Tri vừa gắp miếng thịt bò vừa trả lời câu hỏi trước, cuối cùng mới thong thả buông một câu: "Chia tay rồi."

Mọi người sững sờ trong giây lát, khi phản ứng lại thì xôn xao: "?"

"Cái gì cơ?"

"Chị đừng đùa tụi em nha."

Ai cũng biết cô mất nửa tháng mới theo đuổi được Thẩm Tư Hành, kết quả chưa đầy hai tháng đã đá người ta rồi.

Đang đùa đấy à?

Trần Tử Hào ngẩn người, hỏi cô: "Chuyện từ khi nào?"

"Hôm qua."

"Không thích nữa à?"

Cô trả lời súc tích: "Ừm, chứ sao nữa."

Dụ Nhạc Tri xưa nay vốn thích kiểu trả lời tùy hứng như vậy.

Anh ấy gật đầu, không hỏi thêm vì đó là chuyện riêng của cô.

Từ Đóa thì hoàn toàn ngơ ngác: "Trời đất, tin nhắn em gửi hôm qua là thật à? Lúc đó chị chưa tỉnh rượu, đầu óc còn mụ mị nên chẳng thèm xem kỹ, cứ tưởng người đó là Thẩm Tư Hành. Chia tay thật đấy à?"

Từ Đóa nắm lấy cánh tay cô, không cam tâm hỏi lại lần nữa.

Thẩm Tư Hành tuy có hơi lạnh lùng nhưng đối xử với Dụ Nhạc Tri thật sự tốt không còn gì để chê. Ngoài những việc cơ bản, Từ Đóa nhớ nhất là lần tai nạn xe cộ đó.

Dụ Nhạc Tri va chạm với người ta, tình hình khá nghiêm trọng phải vào viện. Anh chàng kia thức trắng đêm không ăn không uống, mắt đỏ hoe, từ tiền bồi thường đến viện phí đều do anh ta chi trả.

Những ngày cô nằm viện, anh ta gần như không rời nửa bước, khiến đám bạn như họ thấy mình thật dư thừa.

Lúc đó cô ấy còn tưởng hai người này chắc chắn sẽ quen nhau lâu dài. Việc chia tay đột ngột này khiến cô ấy thấy thật đáng tiếc.

"Tin nhắn gì cơ?" Dụ Nhạc Tri còn đang nhai thức ăn chưa kịp trả lời,

Trần Tử Hào đã nhíu mày lên tiếng trước. "Thì là một anh chàng đẹp trai."

Từ Đóa nhíu mày cố nhớ lại nhưng không ra, đành móc điện thoại xem ảnh: "Đây này, chính là người này... Ôi trời ơi!"

Trong quán lẩu vốn đang ồn ào bỗng vang lên một tiếng hét thất thanh.

"Em nói em muốn theo đuổi Yến Diệu?!"

Động tác ngửa đầu uống nước của Dụ Nhạc Tri khựng lại, hỏi ngược: "Không được đuổi theo sao?"

Trần Tử Hào: "Cái cậu này chẳng thiết tha gì chuyện yêu đương đâu, không chừng là gay đấy, em chắc chắn muốn theo đuổi không?"

Từ Đóa vội vã gật đầu phụ họa: "Mặc dù anh ta rất đẹp trai, nhưng thường thì những cực phẩm như vậy quanh người không có một bầy thì cũng có một vòng con gái vây quanh rồi."

Những gì họ nói tuy chỉ là suy đoán nhưng đều chỉ ra một điểm: Yến Diệu rất khó tán. Anh không giống như những người yêu cũ của cô, chỉ cần đưa một viên kẹo hay thả thính vài câu là cắn câu ngay.

"Không thử sao biết được." Dụ Nhạc Tri chống cằm, đuôi mắt khẽ nhếch lên, đôi môi đỏ mọng cong thành một độ cong quyến rũ như một chú hồ ly nhỏ.

Trần Tử Hào thở dài, chơi với nhau bao lâu nay tất nhiên anh ấy biết tính nết cô, đành xoa đầu cô: "Tán không được thì đừng có nhào vào lòng anh mà khóc nhé."

"Thế thì em sẽ nằm lên lưng anh mà khóc."

Anh ấy cười: "Được."

Buổi tối họ đến một quán lounge mới mở, phong cách trang trí của quán mang một phong vị rất riêng biệt.

Toàn bộ không gian lấy tông màu đen trắng làm chủ đạo, trên tường vẽ hình mặt mèo thật lớn, trong góc đặt những bụi hoa hồng đầy gai.

Đặc biệt nhất là ở chính giữa đặt một chiếc đại dương cầm màu trắng được che chắn bởi lớp kính, trên giá đàn là thác hoa hồng đủ màu sắc trải dài xuống tận mép kính.

Phía trên có đèn chùm chiếu thẳng xuống, làm cho chiếc đàn trở nên lấp lánh và vô cùng đặc biệt. Trong không gian trầm tối ấy, nó là điểm sáng duy nhất.

"Quán lounge này trang trí thú vị thật đấy." Mọi người tìm chỗ ngồi xuống, Từ Đóa không kìm được lên tiếng.

"Chứ còn gì nữa." Sử Lạc tiếp lời: "Nghe nói đã bắt đầu sửa sang từ năm ngoái rồi đấy."

Dụ Nhạc Tri gọi phục vụ, dựa vào tên và hình dáng mà gọi vài ly rượu.

Trần Tử Hào vẻ mặt cạn lời: "Em không chỉ cuồng nhan sắc mà còn cuồng cái tên nữa."

"Lấy mấy món này đi." Cô đưa chiếc iPad cho phục vụ, nghe anh ấy nói vậy thì hừ hừ: "Ai mà chẳng yêu thích những điều tốt đẹp, anh không hiểu đâu."

Ngoài nhóm của họ, Trần Tử Hào còn hẹn thêm một nhóm khác, đường hơi tắc nên chắc phải lát nữa mới tới.

Chẳng còn cách nào, mấy người họ ít người quá không chơi board game được nên đành mở vài ván game.

Đánh liền bốn ván, thua cả bốn.

Đến khi nhà chính nổ tung thì mọi người cũng đã đến đông đủ, ai nấy lần lượt tặng quà sinh nhật cho Dụ Nhạc Tri.

Sau khi chúc mừng sinh nhật xong, mọi người ngồi quây thành một vòng, bắt đầu chơi board game. Những trò này không ngoài việc thua thì uống rượu, Dụ Nhạc Tri đã chơi chán rồi nên cũng không muốn tham gia, tự mình ngồi sang bên cạnh uống rượu.

"Chào người đẹp, có thể cho tôi xin WeChat được không?" Trong lúc đang thẩn thờ, có người khẽ vỗ vào vai cô, tay cầm ly rượu cùng loại với cô. Như sợ cô không đồng ý, người nọ thấp giọng nói thêm: "Tôi chơi thật hay thách với bạn bị thua, nếu cô thấy phiền thì kết bạn xong có thể xóa ngay."

Vừa nói anh ta vừa liếc nhìn về phía bàn lounge phía sau.

Dụ Nhạc Tri theo bản năng nhìn theo để xác nhận độ xác thực.

Người cô đang theo đuổi, bên cạnh sao có thể có những cô gái khác được chứ.

Thế là cô ngước mắt nhìn chàng trai trước mặt nói: "Tôi cũng muốn chơi, có thể cho tôi chơi cùng được không?" Chàng trai ngẩn người.

Cô tiếp tục bổ sung: "Cho tôi chơi cùng thì tôi sẽ kết bạn với anh."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc