Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiệm nướng Lão Điệp.
Lúc này đang là giữa trưa, trời trong mây trắng, nắng vàng rực rỡ.
"Tiệm không bận nữa à? Bà chủ cũng ra đây ăn đồ nướng cơ đấy." Dụ Nhạc Tri chống cằm, hớn hở trêu chọc.
Từ Đóa kìm nén sự xót xa trong lòng, hỏi: "Có thấy khó chịu không?"
Cô tự nhiên hiểu bạn mình đang hỏi về chuyện gì.
Dụ Nhạc Tri lắc đầu, chỉ vào miếng ớt, nhăn nhó đáp: "Cái này khó ăn quá."
Trần Tử Hào chăm chú quan sát biểu cảm của cô một lúc, thấy đúng là chẳng có vẻ gì là đau lòng, liền cười đáp: "Vậy lần sau không gọi món này nữa."
Anh ấy tình cờ bắt gặp hai người họ khi đang đi vệ sinh, cảnh tượng lúc đó khiến anh được một phen kinh ngạc. Hai bên đối đầu, tiếng cãi vã ngày càng gay gắt, ai không biết còn tưởng họ đang hẹn nhau đi đánh lộn.
"Chị vừa tát Từ Nhược Tuyên một trận." Từ Đóa nheo mắt nhìn ánh nắng, vừa nhai thịt vừa cảm thán: "Đã quá, biết thế chị ra tay thêm mấy cái nữa cho bõ."
"Được rồi, lần sau tụi này sẽ giúp chị túm người." Trần Tử Hào nhướng mày, đặt một chai bia đã khui sẵn trước mặt Dụ Nhạc Tri, rồi tự khui cho mình một lon, hỏi: "Chiều nay có về nhà không?"
Hai người họ vốn bảo sẽ giúp Từ Đóa một tay suốt cả ngày, kết quả là bà chủ lại dắt họ đi nhậu nhẹt.
"Có chứ, chiều nay phải về nhà thu tiền trọ." Dụ Nhạc Tri nghiêm túc nhấn mạnh: "Đã đến lúc kiếm tiền rồi."
Trần Tử Hào và Từ Đóa nhìn nhau ngơ ngác, họ suýt quên mất cô nàng này thực ra là một đại gia ngầm.
Hai năm qua, cô dùng vốn đầu tư vào các dự án và kiếm được không ít tiền, lại còn hợp tác mua đất xây nhà.
Hiện tại, một tòa nhà trong khu chung cư cao cấp Bờ Bắc Giao nơi cô đang ở chính là tài sản của cô. Tòa nhà đó chuyên dùng để cho thuê. Chỉ riêng tiền thuê nhà mỗi tháng đã lên tới mấy trăm nghìn tệ, đúng chuẩn một phú bà nhỏ chính hiệu.
Từ Đóa chép miệng: "Hay là đầu tư vào nhà hàng của chị đi, chị em mình song kiếm hợp bích, kiếm tiền không mệt."
"Được thôi." Cô nói: "Chị làm lớn, em làm nhỏ."
Dứt lời, mấy người họ đều không nhịn được cười.
"Dự định tốt nghiệp đại học xong sẽ đi luôn hay sao?" Trần Tử Hào vân vê đầu ngón tay, đột nhiên khẽ hỏi: "Em định đi thật à?"
Dụ Nhạc Tri gật đầu: "Ừm, em không ở lại Tứ Cửu Thành đâu."
Những người xung quanh hầu như đều biết Dụ Nhạc Tri chỉ có hai yêu cầu cho bản thân: Đường dài núi thẳm, thương lấy chính mình, ngắm nhìn thế gian.
"Em nỡ bỏ anh sao?" Anh ấy nở nụ cười, cầm chai bia cụng vào ly cô: "Đến lúc đó nhớ về thăm anh nhé."
Dụ Nhạc Tri uống cạn ngụm bia cuối cùng rồi bảo: "Còn sớm mà, anh xúc động cái gì chứ? Nói như thể ngày mai em đi luôn không bằng."
Anh ấy bật cười.
...
Cả ba vừa uống rượu vừa trò chuyện suốt bốn tiếng đồng hồ, giữa chừng còn có thêm Sử Lạc, cậu ta vừa xong việc là vội chạy tới ăn cơm. Bốn người họ tán dóc đủ chuyện trên đời, nhưng rất ăn ý khi không ai nhắc đến Trì Tự.
Dụ Nhạc Tri chỉ bảo Trần Tử Hào đưa Từ Đóa về, không để anh ấy đưa cô về nhà vì muốn đi dạo quanh khu phố cổ một chút.
Hai bên là những tòa nhà cũ kỹ, tường vách loang lổ, những cánh cửa gỗ phai màu và những con hẻm nhỏ hẹp, tất cả như đang kể lại những ký ức xưa cũ. Ở ven đường, thỉnh thoảng sẽ thấy mấy ông lão xách ghế ngồi vây lại một chỗ, kể cho nhau nghe những chuyện ấn tượng trong ký ức như đang kể chuyện cổ tích. Lại có những cụ già thích nằm trên ghế mây, tắm nắng và chợp mắt trong tiếng hò quảng du dương.
Mọi thứ đều quen thuộc và thân thương vô cùng.
Dụ Nhạc Tri thong thả bước đi, ánh mắt lơ đãng lướt qua phố phường, vô tình đi đến quán trà sữa mà họ thường ghé qua thời cấp ba.
Trà sữa MoMo.
Đây là một thương hiệu trà sữa nhỏ. Hồi đó mỗi khi tan học tiết tự học tối, cô thường kéo mấy người bạn đến đây mua. Ở đây không có món nào cô không thích, chỉ có món cô thích nhất mà thôi. Nhìn chằm chằm vào quán trà sữa một lúc, Dụ Nhạc Tri nhướng mày, cầm điện thoại chụp một tấm ảnh rồi vào khung chat với ai kia để soạn tin nhắn.
Nhất Nhị: "Đây là quán trà sữa em cực kỳ thích, muốn uống quá."
Bên kia trả lời rất nhanh: "Em muốn vay tiền à?"
Nhất Nhị: "Không, anh mua cho em được không?"
Sleep: "Chẳng phải em đang đứng ngay cửa à?"
Nhất Nhị: "Em thấy anh mua mới ngon."
Sleep: "Quay người rẽ trái, bắt xe đến bệnh viện mà khám đi."
"..." Còn có thể nói chuyện tử tế được không hả!!
Dụ Nhạc Tri phồng má, định gõ chữ đáp trả thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói lười nhác, ngay sau đó đỉnh đầu cô bị ai đó gõ nhẹ một cái.
"Có phải đang thầm mắng tôi trong lòng không?" Yến Diệu hơi cúi người, rất thiếu đạo đức mà liếc nhìn điện thoại cô, thấy trên màn hình là một hàng chữ mới gõ: "Có phải anh ngứa đòn không?", kèm theo hai chữ cái: "hd".
Anh lùi lại một chút, ung dung nói: "Đồ tồi này mua trà sữa cho em uống đây."
Dụ Nhạc Tri ngước mắt nhìn người vừa đột ngột xuất hiện trước mặt, ngẩn ngơ một lúc rồi ngơ ngác hỏi: "Anh từ đâu chui ra vậy?"
"Bay tới đấy." Dứt lời, Yến Diệu bước vào quán mua trà sữa cho cô.
Cô mím môi nhìn quanh, cuối cùng phát hiện phía sau có một quán bar nhỏ xíu, thuộc kiểu cả ngày chẳng có mấy mống khách. Đương nhiên, nổi bật nhất vẫn là chiếc Koenigsegg của anh đang đỗ ngay cửa. Người này mà lại vào loại quán bar tầm thường này sao?
Dụ Nhạc Tri hoài nghi.
...
Chẳng mất bao lâu, Yến Diệu hai tay xách mấy ly trà sữa bước ra, cô hơi giật mình: "Anh đi mua sỉ đấy à?" Nhìn sơ qua cũng phải ít nhất tám ly.
"Chẳng phải nói tôi mua mới ngon sao?" Yến Diệu đưa từng ly cho cô, đuôi mày khẽ nhướng, cười như không cười nói: "Uống đi, uống cho hết, không được để thừa ly nào." Trả đũa đây mà.
Nếu cô không nhắn tin cho anh, chắc anh đã đi từ lâu rồi.
Dụ Nhạc Tri nghẹn lời, xách túi trà sữa rồi thở hắt ra một hơi.
"Nặng lắm đó, anh có thể ga lăng một chút giúp em xách được không?"
Yến Diệu lười biếng đút tay vào túi quần: "Không, tôi không có cái đó."
"?"
"Tôi ngứa đòn lắm à?"
Cô lắc đầu, chậm rãi đáp: "Không ngứa, anh đẹp trai nhất."
Được rồi, anh đại phát từ bi giúp cô xách đồ.
Dụ Nhạc Tri chọn ra một ly mình thích nhất, cắm ống hút vào, nheo mắt uống hai hụm rồi cười híp mắt ghé sát lại hỏi: "Anh uống không? Em có thể miễn cưỡng cho anh uống một ngụm đấy."
"Ồ." Cô thoáng chút tiếc nuối, vốn còn định xem có thể hôn gián tiếp một cái không.
...
Nắng ba giờ chiều không còn gắt gỏng mà trở nên dịu dàng hơn hẳn.
Dụ Nhạc Tri cùng Yến Diệu dạo bước trên phố Bắc, cũng không phải Yến Diệu muốn đi, hoàn toàn là do cô nằng nặc kéo anh đi cùng. Ra khỏi khu phố cổ là đến trường Nhất Trung, kiến trúc vẫn giống như xưa, có phần cũ kỹ. Nhưng may mà thực lực của Nhất Trung rất mạnh.
Từ đằng xa đã nhìn thấy tòa Mẫn Tri của Nhất Trung, Dụ Nhạc Tri chợt nhớ đến một lần thi liên trường của thành phố, người xếp hạng trên cô dường như tên là Yến Diệu.
Cũng là học sinh trường Thượng Dự, xem ra chính là anh rồi.
"Anh còn nhớ có lần thi liên trường không, anh đứng hạng nhất đấy." Cô ngước đầu nhìn anh, vừa nhai trân châu vừa nói.
"Anh đây lần nào chẳng hạng nhất." Yến Diệu cất điện thoại, nhướng mày đầy vẻ bất cần: "Em đang nói lần nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


