Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bên phía Từ Đóa đã chốt xong thực đơn và tuyển dụng nhân viên, cô ấy còn đặc biệt mời thầy về xem ngày lành tháng tốt để khai trương, thời gian cũng khá gần, chính là trong vòng hai ngày tới.
Dụ Nhạc Tri canh chuẩn thời gian để chuẩn bị trước món quà mừng khai trương hồng phát từ hai ngày trước. Đó là một bức tranh treo tường cây phát tài.
Ngày khai trương, Trần Tử Hào đến đón Dụ Nhạc Tri trước, hai người cùng đi với Từ Đóa thực hiện các nghi thức và tặng quà.
"Khai trương hồng phát nha Đóa Đóa!!"
"Chúc cửa hàng làm ăn phát đạt, sau này phải gọi là bà chủ Từ rồi nhé."
"Bà chủ Từ ơi, bao nuôi tụi này với!" Cả nhóm cười nói rộn ràng.
Vì còn nhiều việc nên sau khi sắp xếp cho mọi người vào phòng bao, Từ Đóa phải đi lo liệu trước.
"Này Tri Tri, cậu vẫn chưa tán đổ người ta à?" Một cô gái chủ động khơi mào câu chuyện.
Nghe vậy, Trần Tử Hào sực nhớ ra điều gì đó liền nói: "Cũng nửa tháng rồi nhỉ, vẫn chưa cưa đổ sao?"
Cô chẳng buồn ngẩng đầu lên: "Chưa, cứ đợi thêm chút nữa xem."
"Được thôi." Cô gái nọ gật đầu, đảo mắt nhìn quanh rồi bất chợt nói tiếp: "Cậu theo đuổi người ta thì phải cẩn thận cái cô Tô Vãn Lê kia đấy."
Hửm? Dụ Nhạc Tri hơi thắc mắc: "Tại sao?"
Cô gái bĩu môi lắc đầu: "Cô ta thích chơi chiêu ngầm lắm, lại còn khá thân thiết với Yến Diệu. Năm ngoái bạn tớ theo đuổi anh ấy, kết quả là Tô Vãn Lê không chỉ đâm chọc sau lưng mà mỗi khi tụ tập chung còn rất biết cách làm khó dễ bạn tớ. Bạn tớ chịu không nổi đến mức trầm cảm luôn đấy."
Cô há miệng định nói nhưng chưa kịp lên tiếng thì đã có người tiếp lời: "Chẳng phải Tô Vãn Lê đã cạch mặt với người ta rồi sao?"
"Làm gì có!" Cô gái kia ngạc nhiên: "Cô ta có cạch mặt với ai thì cũng không bao giờ cắt đứt với Yến Diệu đâu."
"Chỉ là các cậu không biết thôi." Người kia thở dài.
Hửm? Hai người này nói qua nói lại khiến Dụ Nhạc Tri nghe mà ngơ ngác.
"Kệ cô ta đi, dù sao thì hạng người đó cũng đầy bụng mưu mô." Cô gái kia xua tay vẻ khinh thường, từ chối ly rượu người khác đưa tới: "Đừng nhìn vẻ ngoài thanh cao thoát tục đó, thực chất tâm tư còn sâu hiểm hơn bất cứ ai đấy. Tri Tri, cậu vẫn nên chú ý cô ta thì hơn."
Dụ Nhạc Tri đăm chiêu gật đầu.
Kể từ lần trước thấy cô ta kéo Yến Diệu đi ăn cơm, hình như cô cũng không mấy khi gặp lại Tô Vãn Lê. Cũng chẳng thấy cô ta thường xuyên bám theo anh như lời mọi người nói.
Thật ra cô còn đang khá mong chờ được đối đầu với cô ta đây. Nhờ chiến dịch quảng cáo kỹ lưỡng từ trước nên ngày đầu khai trương, lượng khách đến nhà hàng của Từ Đóa đông đúc ngoài mong đợi.
Hết đợt này đến đợt khác khiến mọi người bận tối tăm mặt mũi, ngay cả thời gian ăn cơm cũng không sắp xếp nổi, dẫn đến kế hoạch ăn mừng đã định trước đành phải ngậm ngùi hủy bỏ.
"Ấy mấy anh em ơi, xin lỗi nhé, mọi người ra ngoài một lát được không?" Từ Đóa vội vã đẩy cửa bước vào, cuộc trò chuyện trong phòng dừng bặt, Trần Tử Hào khẽ nhíu mày: "Có chuyện gì vậy?"
"Phòng bao không đủ dùng, vừa rồi lại có người gọi điện đặt trước." Từ Đóa cười ái ngại: "Chỉ còn lại căn phòng này của chúng ta thôi, cho nên..."
Không cần nói thêm mọi người cũng tự hiểu và thông cảm, cả nhóm lần lượt đứng dậy. Dụ Nhạc Tri ăn nốt miếng dưa hấu cuối cùng rồi hỏi theo thói quen: "Vậy chúng ta đi đâu?"
Câu hỏi vừa dứt, Từ Đóa im lặng.
"Đúng thế, phòng bao hết rồi, tầng dưới chắc chắn cũng chẳng còn bàn, vậy mấy đứa mình đi đâu giờ?" Trần Tử Hào đút tay vào túi quần, nhìn biểu cảm của Từ Đóa là đoán được đại khái, anh khó lòng tin nổi mà thốt lên: "Chị đừng bảo là vẫn chưa nghĩ ra chỗ nào nhé?!"
Dưới ánh mắt của mọi người, cô ấy ngượng nghịu gật đầu: "Đúng là chưa nghĩ ra thật, bận quá mà anh em, thông cảm giúp tôi với."
Vốn dĩ cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng để chiêu đãi mọi người một bữa tại nhà hàng của mình, sau đó đi quẩy một trận ra trò, còn dặn đi dặn lại hôm nay đừng có hẹn hò với ai khác. Kết quả giờ lại thành ra thế này.
"Vậy tụi này giúp chị một tay nhé." Dụ Nhạc Tri không biết lôi đâu ra một hộp sữa chua vừa hút vừa thong thả nói: "Dù sao tụi này cũng chẳng có việc gì làm."
So với việc tìm đại một quán nào đó ngồi chơi thì giúp một tay xem ra còn thú vị hơn.
"Tớ thấy được đấy, ngồi đây nãy giờ sắp chán chết rồi." Có người hào hứng hưởng ứng.
Trần Tử Hào nói: "Làm nhân viên cho chị một ngày, tan làm nhớ phát lương đấy nhé."
Dụ Nhạc Tri chọn xuống bếp phụ giúp, mục đích chính là để xem có học hỏi được chút gì không. Kết quả đứng đó hồi lâu mà chẳng ai bảo cô làm việc, Dụ Nhạc Tri đành phải tự mình tìm việc mà làm.
Cô nhắm chuẩn vào một bác đầu bếp đang bận rộn xào nấu, chủ động lại gần hỏi: "Bác có cần cháu giúp gì không ạ?"
Bác đầu bếp vừa rắc hành lá vừa liếc nhìn cô qua khóe mắt: "Người mới à? Sao không mặc đồng phục?"
"Dạ không phải, cháu đến giúp một tay thôi ạ." Dụ Nhạc Tri quan sát động tác của bác, nhanh tay đưa nguyên liệu qua, vẻ mặt nghiêm túc xem bác đảo chảo và nêm gia vị như thế nào.
Nghe cô gái nói vậy, bác cũng chẳng khách khí: "Hết cải thảo rồi, cháu đi rửa một ít đi."
"Ok ạ." Dụ Nhạc Tri bê cái chậu nhựa sạch hướng về phía khu sơ chế. Đến khi cô bưng một chậu đầy cải thảo đã rửa sạch quay lại, bác đầu bếp đã chuyển sang xào món khác, chính là món bò hầm cà chua mà Yến Diệu thích. Mắt Dụ Nhạc Tri sáng lên, vội vàng đặt đồ xuống rồi ghé lại xem.
Thấy cô gái nhỏ có vẻ chăm chú, bác đầu bếp hỏi thẳng: "Muốn học à?"
"Vâng vâng." Cô gật đầu lia lịa.
"Học xong định làm cho ai ăn?"
Dụ Nhạc Tri không hề do dự đáp: "Cho bạn trai tương lai ạ." Dù sao sớm muộn gì cũng sẽ là vậy mà.
Nồi bò hầm cà chua kêu "sùng sục", hơi nóng bốc lên nghi ngút mang theo mùi hương đầy quyến rũ.
"Có thể học để làm cho cậu ta ăn, nhưng không được lúc nào cũng là cháu làm." Bác đầu bếp đã hơn nửa đời người, kinh nghiệm đầy mình, vừa nghe đã biết ngay con bé này chắc chắn đang đi cầm cưa, bác vừa nêm gia vị vừa lắc đầu: "Muốn nắm giữ trái tim của một người đàn ông thì phải xem cậu ta có tình nguyện nấu cơm cho cháu không."
"Chứ không phải cháu nấu cơm để khiến cậu ta thích cháu." Bác đậy nắp nồi, bắt đầu nổi lửa xào món khác, gừng và hành lá vừa cho vào đã vang lên tiếng dầu mỡ nổ lách tách.
Dụ Nhạc Tri lập tức lùi lại ba bước, bác đầu bếp vừa đảo chảo vừa nói tiếp: "Nhìn cháu xem, đến cả những bước cơ bản còn sợ hãi thì cô bé như cháu việc gì phải làm khổ mình."
"..." Cô bĩu môi cố gắng giải thích: "Làm cho người mình thích ăn cũng thấy xứng đáng mà ạ."
"Trước khi xác định được đối phương có thích mình hay không thì làm bất cứ điều gì khiến bản thân chịu thiệt thòi đều không xứng đáng cả."
"Nhưng không thử thì sao biết đối phương có thích mình hay không ạ?" Bác đầu bếp liếc cô một cái: "Bộ cháu cứ phải làm khổ mình thì mới biết được à?"
Dụ Nhạc Tri há hốc miệng, nhận ra đúng là như vậy thật, thế là cô im lặng, nhìn chằm chằm vào nồi bò hầm cà chua đang bốc hơi, nhỏ giọng lầm bầm một khả năng khác: "Vạn nhất người được theo đuổi lại rất thích điều đó thì sao ạ."
Tiếc là bác đầu bếp mắt sắc tai thính, vừa múc thức ăn ra đĩa vừa mỉa mai cô: "Vậy thì đâu đến mức để cháu phải theo đuổi lâu như thế? Tỉnh lại đi cháu gái, trời vẫn còn sáng lắm."
Ý tứ rõ rành rành —— đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa.
"..." Thôi được, cô im miệng. Như thể không muốn giảng giải chuyện yêu đương với cô gái này nữa, bác đặt đĩa bò hầm cà chua lên khay, nói với Dụ Nhạc Tri: "Mang đến phòng bao số 306 đi."
"Dạ." Dụ Nhạc Tri cẩn thận bưng lên, chậm rãi bước ra phía cửa.
Mới đi được hai bước, giọng bác đầu bếp đã lững lờ vang lên từ phía sau: "Đi nhanh lên một chút, đợi cháu tới nơi thì thức ăn nguội ngắt rồi."
"..." Sẽ không bao giờ tới nữa đâu, thật đấy.
Nhà hàng của Từ Đóa tổng cộng có ba tầng, tầng một là khu bàn ghế tự do, tầng hai là khu bếp, tầng ba toàn bộ là phòng bao.
Thang máy thường dành cho khách, nhân viên phục vụ như bọn cô phải đi cầu thang bộ. Cô bưng đĩa thức ăn cẩn thận từng li từng tí bước lên cầu thang, chỉ sợ làm đổ.
"Đưa đây cho anh, để anh làm cho." Trần Tử Hào vừa từ trên đi xuống, nhìn thấy cô liền không nói hai lời đưa tay ra đòi cầm giúp.
"Em làm được mà." Dụ Nhạc Tri bất lực, cuối cùng không thắng nổi anh ấy, đành phải để anh ấy bưng giúp.
"Phòng bao số mấy?"
"306 ạ." Trần Tử Hào đã rõ: "Được, em cứ trực tiếp đến phòng 305 đi, phòng đó hiện đang trống, tụi mình cũng vừa hay chuẩn bị ăn cơm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


