Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nồng Nhiệt Khó Nói Chương 13:

Cài Đặt

Chương 13:

Giao diện trò chơi hiện lên vị tướng đang cạn máu, cũng vì anh lơ đãng mà bị một phát pháo bắn trúng, tử trận.

Trong tai nghe vang lên giọng nói oang oang của Lâm Cảnh Văn: "Đệch, ông làm cái quái gì thế? Không biết bên kia có Lỗ Ban à? Mới mười phút đã để mất mạng rồi."

Yến Diệu mím môi không đáp, anh tháo một bên tai nghe ra, liếc nhìn cô: "Đoán xem."

Lâm Cảnh Văn cạn lời: "Đoán cái con khỉ nhà ông ấy!"

Anh chê tên này phiền phức nên trực tiếp tắt loa.

Dụ Nhạc Tri mỉm cười, đôi mắt lấp lánh, chắc chắn là anh không muốn rồi, nhưng cô vẫn nói: "Em đoán là anh có."

Anh nhếch môi, ngắt kết nối tai nghe rồi tiếp tục cúi đầu chơi game, chẳng buồn xác nhận đúng sai.

Yến Diệu chơi game, cô liền ghé sát lại xem, vô tình kéo gần khoảng cách giữa hai người. Tay phải cô đặt lên lưng ghế của anh, nhìn từ phía sau cứ như thể cô đang dán chặt vào lưng anh vậy. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy rõ mùi nước giặt thanh nhẹ trên người Yến Diệu, hình như là hương hoa, nhưng cụ thể là loại hoa nào thì cô không rõ.

Cô im lặng, anh cũng im lặng.

Ban đầu Dụ Nhạc Tri thực sự chỉ muốn xích lại gần anh hơn một chút, không ngờ lại bị thao tác linh hoạt và những quyết định bất ngờ của anh thu hút.

"Anh chơi game ngầu thật đấy, có thể dẫn em theo được không?"

Khóe môi anh khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận ra, anh thong thả đáp: "Cô cầu xin tôi đi."

Đúng lúc giao diện điện thoại hiện lên hai chữ 'Chiến thắng', cô đột ngột lấy ra một bó hoa hồng trắng nhỏ.

Bó hoa được gói hoàn toàn bằng giấy đen, giữa những bông hoa bi đen là mấy đóa hồng trắng ẩn hiện, điểm xuyết thêm vài loại hoa lá đơn sắc. Trông vô cùng cá tính.

Dụ Nhạc Tri đung đưa bó hoa, cười híp mắt hỏi: "Thích không?"

Thấy anh cứ nhìn chằm chằm bó hoa mà không nói lời nào, cô lại đắc ý: "Có phải đang cảm động đến phát điên rồi không?"

Lúc nhìn thấy bó hoa, Yến Diệu quả thực có chút ngẩn ngơ, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần.

Anh rũ mắt, không nhịn được mà khẽ cười: "Cô thích tôi đến thế cơ à?"

"Đúng vậy." Cô đặt bó hoa lên bàn, chống cằm tiếp tục ghé sát lại, ánh mắt dừng lại nơi xương quai xanh của anh, dịu dàng nói: "Thích đến mức không kìm lòng nổi luôn rồi. Hay là anh chịu thiệt một chút, mau đồng ý ở bên em đi."

Sắp đến giờ vào lớp, sinh viên lần lượt ngồi kín chỗ, trong phòng không tránh khỏi tiếng ồn ào. Mấy người ngồi bàn trên còn vì vấn đề chỗ ngồi mà tranh cãi không thôi, cộng thêm giọng cô gái nhỏ nhẹ nên anh nghe không rõ lắm.

Anh chỉ thấy môi cô cứ mấp máy liên tục.

Nói gì thế nhỉ, không nghe thấy.

"Đứng dậy ngồi hẳn hoi xem nào, ai lại tùy tiện dựa vào người con trai khác như thế?" Anh túm lấy cổ áo cô kéo dậy, hơi tránh xa cô một chút.

Dụ Nhạc Tri thuận thế ngồi ngay ngắn lại, bất mãn bĩu môi: "Anh đâu phải người khác."

"Khi chưa ở bên nhau thì đều tính hết." Yến Diệu lấy iPad ra mở lên, hờ hững đáp lại.

Thật là nhạt nhẽo.

Cô mở ba lô, lấy ra một hộp việt quất đã rửa sạch đặt trước mặt anh.

Yến Diệu nhướng mày, chưa kịp lên tiếng thì cô đã dứt khoát nằm gục xuống bàn nhắm mắt ngủ: "Em cho anh hết đấy, không thích cũng phải ăn."

"..."

Có lẽ vì hàng ghế phía trước toàn người cao to tạo cảm giác an toàn nên Dụ Nhạc Tri ngủ say sưa không chút kiêng dè.

Giảng viên trên bục đang giảng bài đầy hào hứng, nhưng chỉ vài phút sau Yến Diệu đã cảm thấy tẻ nhạt.

Anh xoay xoay cây bút, tầm mắt chợt dời sang hộp việt quất kia. Anh vốn không thích ăn việt quất, nhưng lúc này đột nhiên lại muốn nếm thử.

Cô gái bên cạnh khi ngủ rất yên tĩnh, giữ nguyên một tư thế không động đậy, chỉ để lộ ra nửa khuôn mặt, trông ngoan ngoãn hơn hẳn ngày thường.

Cắn quả việt quất hơi chua trong miệng, Yến Diệu nghiêng đầu nhìn cô đắm đuối. Màu nâu xám hạt dẻ vốn đã tôn da, giờ đây càng khiến Dụ Nhạc Tri trông trắng hơn, giống hệt một con búp bê bằng sứ.

"Được rồi, chúng ta sẽ chọn một bạn lên giải bài tập này nhé." Vị giáo sư đeo kính, nheo mắt cẩn thận quan sát đám sinh viên bên dưới. Không ít người sợ hãi cúi đầu, thầm cầu nguyện đừng gọi trúng mình.

Vài giây sau, giáo sư cuối cùng cũng xác định được mục tiêu ở hàng ghế sau.

"Cậu gì kia, Yến Diệu đúng không, thủ khoa chuyên ngành học kỳ trước đấy." Giáo sư đẩy gọng kính cười cười, vẫy tay gọi anh lên giải đề.

Yến Diệu đứng dậy, đắp áo khoác lên người Dụ Nhạc Tri rồi mới thong thả đi xuống bậc thang.

"Bạn gái ngủ rồi à?" Giáo sư chắp tay sau lưng đứng phía sau anh, nhìn anh viết mạch lạc các bước giải đề, trong lòng vừa cảm thán vừa nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, lên tiếng: "Cậu em này, đừng có chỉ để con bé đến học cùng mình, bản thân cũng phải chủ động lên một chút chứ."

Lần trước cũng đã đến rồi, nghe giảng còn cực kỳ nghiêm túc nữa.

"Nếu không bạn gái chạy mất thì có mà ngồi đấy mà khóc."

Viên phấn gõ mạnh xuống bảng vẽ lên nét cuối cùng, Yến Diệu hờ hững nhướng mày, tùy ý ném viên phấn xuống rồi nói: "Vẫn chưa theo đuổi được ạ."

Giáo sư ngẩn ra, vô thức hỏi lại: "Vẫn chưa theo đuổi được con bé sao?"

Anh khẽ cười, giọng điệu có phần đắc ý: "Là cô ấy theo đuổi em."

"Tốt, tốt lắm." Giáo sư cũng cười, chỉ tay vào anh: "Cái cậu này thật là!!"

...

Khi Yến Diệu quay lại chỗ ngồi, Dụ Nhạc Tri đã tỉnh.

Cô đang nhấm nháp việt quất, ngẩng đầu nhìn anh trân trối.

Ánh mắt trong veo như muốn nói —— Anh giỏi quá đi mất.

Anh lười biếng đưa tay che mắt cô lại, không chạm vào da mà chỉ để tay lơ lửng phía trên: "Đừng nhìn nữa, biết là cô ngưỡng tôi rồi."

Dụ Nhạc Tri nghiêng đầu, ôm lấy áo khoác của anh hỏi: "Anh đắp cho em hả?"

"Không, nó tự mọc chân rồi bay đến đấy."

Lại còn cứng miệng nữa.

Khóe môi cô không nhịn được mà cong lên hết mức, cô áp mặt xuống bàn ghé sát lại: "Có phải anh thích em rồi không?" "Nếu không sao anh lại đắp áo khoác cho em chứ."

Anh phác thảo bài tập trên iPad, tranh thủ liếc cô một cái: "Thế nếu tôi đắp cho một con chó, chẳng lẽ cũng coi là tôi thích nó sao?"

Cô nàng vẫn cười rạng rỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo tràn đầy linh động: "Đừng có cứng miệng nữa, anh sẽ chẳng bao giờ đắp cho chó đâu, anh chỉ đắp cho em thôi."

Yến Diệu nhíu mày hừ một tiếng, không đáp lại.

Hơn năm giờ chiều họ mới tan học, vừa bước ra ngoài Dụ Nhạc Tri đã bị lạnh đến run cầm cập.

Mặt trời đã tắt hẳn, trời còn đổ mưa, nhiệt độ giảm xuống đột ngột. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt đất, bắn lên từng đóa hoa nước.

Yến Diệu liếc nhìn cô một lượt, mặc váy ngắn thì thôi đi, áo khoác còn mỏng dính.

"Gì vậy?" Cô ngơ ngác nhìn chiếc áo bóng chày vừa rơi xuống người mình.

Vì cơn mưa lớn bất chợt, nhiều sinh viên tan học không thể đi ngay, tất cả đều đứng ở hành lang nhìn màn mưa mà ngẩn ngơ.

Khương Di có nhắn tin hỏi cô đã về nhà chưa, có cần qua đón không.

Dụ Nhạc Tri gửi lại một biểu tượng cảm xúc bảo bạn mình yên tâm. Có cơ hội tốt để thúc đẩy tình cảm thế này, sao cô có thể bỏ qua được chứ!!

"Anh có lạnh không?" Cô khẽ di chuyển bước chân, xích lại gần phía anh. Hỏi xong cô lại thấy mình hỏi thừa, là người thì ai chẳng lạnh.

Dụ Nhạc Tri đành đưa tay túm lấy vạt áo anh, thỏ thẻ nói: "Em có thể cho anh mượn cái ôm này."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc