Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nồng Nhiệt Khó Nói Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Lâm Cảnh Văn rúc vào lòng bạn gái, mắt nhắm mắt mở lơ mơ hỏi: "Chuyện gì thế, sao lại đứng dậy hết rồi, các cậu định bay lên trời à?"

Bạn gái vỗ một phát vào mặt cậu: "Ngủ đi."

"..."

"Yến Diệu!! Ý anh là sao hả?"

Lần đầu gọi anh không đáp, Tô Vãn Lê tức đến phát điên, không kiềm chế được mà bước lên hai bước gọi anh thêm lần nữa.

Yến Diệu vẫn coi như không nghe thấy, tay xách áo khoác, bước chân không hề dừng lại.

Cô ta tái mặt, siết chặt tà váy, đứng chết trân tại chỗ nhìn anh biến mất trước mắt.

Giây phút này, thay vì tức giận, trong lòng cô ta thấy sợ hãi nhiều hơn.

Cô ta sợ sau này Yến Diệu sẽ không bao giờ để mắt tới mình nữa, sợ rằng bản thân sẽ chẳng bao giờ có thể bước chân vào vòng tròn của bọn họ được nữa.

Khó khăn lắm cô ta mới tiếp cận được anh ở khoảng cách gần thế này, không thể vì Dụ Nhạc Tri mà xôi hỏng bỏng không được.

Tô Vãn Lê biết rõ, Yến Diệu xưa nay luôn có tư cách để kiêu ngạo như thế.

Nghĩ vậy, cô ta hít một hơi thật sâu, bình tĩnh quay người cầm túi xách, gật đầu với bọn Từ Ngạo rồi gượng gạo nở một nụ cười: "Tôi có việc đi trước đây, mọi người cứ chơi nhé."

Sau khi Tô Vãn Lê cùng hội chị em đi khỏi.

Bình Nhất giật thót mình, vội vàng huých vai Từ Ngạo: "Mẹ ơi, giờ chúng ta tính sao đây?"

Nên đứng về phe nào bây giờ?

"Cậu muốn đứng về phía ai thì tùy."

Từ Ngạo lắc đầu, buông một câu không đầu không đuôi: "Hai người kia có chuyện thật rồi."

Mới có mấy ngày chứ, mà đã bảo vệ nhau đến mức này rồi.

Bình Nhất nghe xong liền nhíu mày: "Cậu nói cái gì cơ?"

Từ Ngạo: "Không có gì, chuyện người lớn trẻ con đừng có xen vào."

Bình Nhất vốn đã thấp bé, gương mặt lại còn trông rất trẻ con, nên bình thường bọn họ toàn coi cậu ta như con nít.

Đã thế cậu ta còn ham ăn, ham chơi lại còn hay hóng chuyện.

"..."

Cạn lời.

***

Dụ Nhạc Tri tối nay bị mất ngủ, trằn trọc mãi không chợp mắt được, chán nản chạy ra ban công hóng gió lạnh.

Chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, cô có cảm giác mình sắp đông cứng đến nơi rồi.

Lúc tâm trạng không tốt cô thường thích làm vậy, cái lạnh thấu xương luôn giúp cô tỉnh táo hơn.

Đây cũng coi như là một cách để nhắc nhở bản thân hết lần này đến lần khác rằng – đừng lãng phí sức lực vào những việc không đáng.

"Cô có sở thích hành hạ bản thân đấy à?"

Một giọng nói uể oải đột ngột vang lên.

Dụ Nhạc Tri nghiêng đầu lườm anh một cái, lầm bầm nhỏ giọng: "Đồ lừa đảo, cũng biết đường về cơ đấy."

Yến Diệu ngậm điếu thuốc: "Anh đây chưa điếc, tai thính lắm đấy nhé."

"..."

Cô khẽ bĩu môi, chẳng hề thấy ngại ngùng khi bị chính chủ nghe thấy lời nói xấu, trái lại còn hùng hổ vặc lại: "Thế sao anh không đi cùng em gái của anh luôn đi, về đây làm gì!"

Lúc nói câu này, cô gái nhỏ hai tay ôm lấy má, nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm đen kịt, hết nhìn bên trái lại ngó bên phải, quyết không nhìn về phía anh, trông như đang dỗi vậy.

Anh quan sát cô hồi lâu rồi mà cô vẫn chẳng buồn quay đầu lại lấy một lần.

"Đây là nhà tôi, tôi không được về chắc?" Trong lòng anh thấy nực cười, đầu ngón tay gảy nhẹ điếu thuốc, tàn thuốc rơi xuống, anh thong thả đáp trả: "Còn cô đấy, nửa đêm không ngủ còn đứng ngoài này định dọa chết ai hả?"

“Dọa chết đồ lừa đảo như anh chứ ai."

Yến Diệu cười hắt ra: "Thế thì hôm nay cô vô dụng rồi, lần sau nhớ mặc đồ đỏ vào, biết đâu lại khiến tôi nhìn thêm vài cái."

"?"

"Vậy thì anh cứ chờ đấy."

Dụ Nhạc Tri tức đến bật cười, cô xoay người đi ra phía cạnh ban công, đứng đối diện trực tiếp với anh, nghiêm mặt nói từng chữ: "Lần sau tôi sẽ mặc nguyên một bộ đồ đỏ đứng ở đầu giường anh."

Chiếc váy ngủ là kiểu hai dây, hai cánh tay mảnh khảnh trắng nõn nà, bị gió thổi như càng thêm trắng hơn, sợi dây đỏ trên cổ tay trông vô cùng nổi bật.

Đúng là biết chịu đựng thật đấy.

Thấy biểu cảm của cô gái nhỏ không hề giãn ra chút nào, cứ như thể nói là sẽ làm thật, anh nhếch môi trêu chọc: "Sao nào, chê ở xa quá, nhất định phải ngủ cùng tôi thì mới thấy thoải mái đúng không?"

"Đúng đấy."

Dụ Nhạc Tri hếch cằm lên: "Có cho ngủ không?"

Có lẽ vì ánh mắt cô quá đỗi nghiêm túc, Yến Diệu dời tầm mắt đi, thấp giọng chửi thề một câu, dập tắt điếu thuốc rồi kiêu ngạo đáp: "Không cho, cô tự mình mơ tưởng đi."

"Chán phèo." Cô lẩm bẩm, rồi quay lại cuộn mình trong chiếc ghế treo, lần này đã quấn thêm một lớp chăn dày cộp.

Anh không thể tin được, liếm môi cười khẽ hai tiếng, đưa tay vuốt tóc ra sau, chiếc nhẫn trên ngón trỏ lóe lên ánh bạc lạnh lẽo.

"Chưa theo đuổi được tôi mà đã muốn ngủ với tôi rồi, cô nghĩ gì thế hả em gái?"

Chán cái nỗi gì chứ.

Dụ Nhạc Tri lười biếng nói: "Yên tâm đi, không quá nửa tháng đâu, anh sẽ trở thành bạn trai của tôi thôi."

"Không đời nào."

Cô nghiêng đầu nhìn anh.

Người nọ sải bước thong dong kéo cửa kính ban công ra, nửa thân người đã vào trong phòng, anh nghiêng đầu nhìn lại cô, kéo dài giọng nói chậm rãi:

"Cô thật sự nghĩ anh đây dễ cưa đổ thế à?"

Vừa dứt lời, một tiếng "cạch" vang lên, cửa kính đóng lại.

Một luồng gió tạt thẳng vào mặt cô.

Dụ Nhạc Tri nhếch môi: "Thế thì cứ chờ xem."

***

Nhất Nhị: Đồ lừa đảo, anh thật sự đi ăn với cô ta à?

Sleep: Nếu không muốn ngủ thì rẽ trái xuống lầu chạy vài vòng đi.

Dụ Nhạc Tri ôm chăn lăn lộn mấy vòng, thở dài một tiếng thật dài.

Tô Vãn Lê này làm cô thấy thật khó chịu.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã khiến cô không thoải mái, từ lời nói đến hành động đều toát ra vẻ thanh cao ngạo mạn, vừa mới gặp lần đầu đã đầy địch ý với cô.

Dụ Nhạc Tri thực sự ghét người này.

Hễ cứ nghĩ đến việc Yến Diệu đi ăn với cô ta, lại còn là đi riêng, trong lòng cô lại thấy bứt rứt không yên.

Những chuyện có thể hỏi cho rõ ràng, Dụ Nhạc Tri tuyệt đối sẽ không để bụng qua đêm.

Nhìn chằm chằm vào câu nói kia của anh một hồi lâu, cô không cảm xúc ngồi dậy, đi kết nối với loa.

Tiếp đó, cô vặn âm lượng lên mức tối đa, mở một bản nhạc có nhịp trống cực mạnh.

Trong phút chốc, tiếng nhạc vang dội khắp căn phòng.

Yến Diệu ở phòng bên cạnh vừa mới gõ chữ xong: "?"

"Tuyệt thật đấy."

Còn chưa đợi anh kịp giải thích.

Điện thoại rung lên, tin nhắn của cô gái nhỏ hiện lên trước.

Nhất Nhị: Tôi không chạy vòng quanh đâu, tôi đang nghe nhạc thôi, đừng để ý nhé.

Nhất Nhị: Nếu anh thấy khó chịu, tôi có thể nạp thêm cho anh 250 tệ tiền điện thoại nữa.

"?"

Dù cách một lớp màn hình, anh cũng có thể đoán được, nếu anh còn không giải thích, cô gái này chắc chắn sẽ bật nhạc cả đêm mất.

Nghe tiếng nhịp điệu âm nhạc bên phòng bên cạnh càng lúc càng dồn dập, anh nhếch môi, ngón tay lướt nhanh gửi cho cô một tấm ảnh.

Chắc là do người khác chụp, trong nhà hàng có rất nhiều người, anh ngồi ở bên phải, xung quanh toàn là con trai, còn Tô Vãn Lê thì ngồi giữa đám con gái.

Sleep: Không có ăn riêng với cô ta, là buổi tụ tập do Lâm Cảnh Văn hẹn.

Sleep: Bà cô của tôi ơi, chúng ta đừng bật nhạc nữa được không? Mai tôi có tiết lúc 8 giờ sáng đấy.

Chưa đầy hai giây sau, thế giới trở nên yên tĩnh.

Có lẽ vì lười gõ chữ, Dụ Nhạc Tri nhấn giữ phím ghi âm, chậm rãi nói: "Tôi thèm vào mà ăn giấm của anh nhé!!"

Đối phương im lặng hồi lâu mới trả lời:

Sleep: Cứ diễn tiếp đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc