Cố Vân Đông nghe xong lời giải thích của Thiệu Thanh Viễn, đối với suy đoán lung tung của mình lúc trước cảm thấy có chút hổ thẹn.
Ai, người ta chỉ là khổ nhiều năm như vậy, muốn ăn chút đồ ngon, xem ngươi nghĩ xấu về người ta như vậy đây, thật là xấu xa mà!
Nhiều thêm một người thì cũng chỉ là thêm chút đồ ăn, cũng không phải sự tình lớn lao gì, rốt cuộc người ta giúp nàng nhiều như vậy chỉ là muốn thỏa mãn bản ước muốn ăn ngon mà thôi.
Cố Vân Đông một bên phỉ nhổ chính mình một bên trở về phòng, cửa vừa đóng lại, Thiệu Thanh Viễn liền ngồi lên nóc nhà của nhà mình, nhìn phương hướng phòng nàng cách đó không xa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

