Thiệu Thanh Viễn cũng vừa lúc xoay đầu, nhìn thấy nàng cũng chưa nói cái gì.
Trong tay hắn cầm một cái màn thầu bột thô, cắn một ngụm to, trên cánh môi khô khốc lập tức dính một chút vụn màn thầu, khô khô tựa hồ rất khó nuốt xuống.
Cố Vân Đông nhìn đến cảm giác yết hầu của mình cũng bị nghẹn lại, đặc biệt còn nhìn đến một mẩu màn thầu nhỏ hắn làm rớt trên mặt đất, nện ở trên đất thế nhưng tạo một cái hố nho nhỏ.
Cố Vân Đông: “…” Đó là có đến bao nhiêu khô khan a, ăn xong rồi có thể tiêu hóa sao?
Nàng không khỏi nuốt nuốt nước miếng, phía sau lại truyền đến tiếng bước chân vội vàng của Đổng thị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)