Lý Đức Phúc mang theo quả, tự tay rửa sạch, xếp lên đĩa rồi đem đến thư phòng, nơi Lý nhị phu nhân đang kiểm tra sổ sách. Ông nhẹ nhàng gõ cửa, cửa phòng mở ra và không đóng lại. Lý Đức Phúc cung kính theo chân nha hoàn bước vào.
"Phu nhân, đây là mấy quả mà tiểu nhân vừa mua được ở ngoài, mong phu nhân nếm thử." Lý Đức Phúc kính cẩn dâng đĩa quả, đầu cúi thấp, tay nâng cao đĩa, không hề động đậy, quy củ đến không chê vào đâu được.
Liễu Cẩm Nhu khẽ liếc mắt ra hiệu cho Tiểu Thúy, nàng tiến lên nhận lấy đĩa quả, cẩn thận cắt thành từng miếng rồi đâm vào từng miếng bằng xiên đưa cho phu nhân nếm thử.
Liễu Cẩm Nhu gật đầu nhẹ: "Quả ngon lắm. Lý quản sự, phiền ngươi đem biếu tổ mẫu, tam đệ, và đừng quên ba hài tử trong nhà. Tiểu Thúy, đưa cho Lý quản sự một chiếc lá vàng."
“Nếu còn loại quả này, cứ tiếp tục mua thêm và mang kẻ bán quả tới đây để ta gặp mặt.”
Lý Đức Phúc nhận lấy lá vàng, cúi đầu đáp nhỏ một tiếng rồi rời đi. Còn Liễu Cẩm Nhu thì hơi cau mày.
Khi còn ở kinh thành, nàng chưa từng được ăn loại quả nào ngon như thế này. Nơi hẻo lánh này không ngờ lại có thứ của ngon vật lạ như vậy, chẳng lẽ...
Lúc này, cả Lý gia đều thưởng thức quả một cách rất vui vẻ. Lý lão phu nhân còn đặc biệt gọi Lý Đức Phúc đến hỏi chuyện. Lý Đức Phúc cảm thấy vô cùng vinh hạnh, khi ra về còn nhận được một phần thưởng lớn. Ông thầm nghĩ, Vương Nhị Trụ quả là quý nhân của mình.
Nhận được bạc là một chuyện, nhưng điều quan trọng hơn là được chủ tử để mắt đến. Sau này, những cơ hội ra mặt làm việc sẽ càng nhiều hơn! Sắp xếp lại mọi chuyện trong phủ, Lý Đức Phúc vội vàng ra ngoài tìm các quản sự của các phủ khác để liên hệ.
...
"Được rồi, biết rồi. Ngày mai không cần đi, để sau ngày kia. Ta sẽ lên núi hái thêm một giỏ nữa, khi đó ngươi mang ra trấn bán. Nhớ kỹ, phải dùng cỏ che kín khi đi về."
Vương lão đầu nói giọng đều đều, ngừng lại một lúc rồi bổ sung: "Quả cũng chỉ hái từ trên núi sau, muốn kiếm tiền thì giữ miệng cho kín vào."
Nhị Trụ cười cười, gật đầu: "Con biết rồi." Nói xong, hắn quay lưng rời khỏi phòng.
Vương Noãn Noãn ngồi trên giường, cười tươi rói nhìn tổ phụ mẫu.
Vương lão đầu bảo lão thái lấy hết số bạc trong nhà ra, đếm xem còn bao nhiêu.
"Trừ hết chi tiêu nửa năm qua, trong nhà còn bảy lượng bạc. Nay bán quả được thêm một lượng bạc, cộng lại là tám lượng. Số hai trăm văn này thì không tính vào, để lại làm chi tiêu hàng ngày."
Vương lão đầu gật đầu. Tám lượng bạc, nếu là năm bình thường, đủ để nhà họ sống qua mấy năm. Nhưng năm nay thì khác, lương thực khan hiếm, giá cả tăng vọt. Không biết số bạc này có mua nổi bao nhiêu lương thực nữa.
"Sáng mai, ta cùng Nhị Trụ sẽ lên trấn. Ngươi đưa ta bốn lượng bạc, ta sẽ xem xét giá lương thực, nếu hợp lý thì mua một ít mang về."
Lão cau mày, trầm ngâm suy nghĩ thật lâu.
Vương lão thái lấy số bạc chia làm đôi, đưa cho lão một phần, phần còn lại được bọc trong một tấm vải đen thô rồi cất kỹ vào chỗ kín.
Noãn Noãn nghe gia gia nói chuẩn bị đi ra trấn liền giơ tay đòi đi: "Đi, Noãn, đi, đi."
Vương lão đầu cười híp mắt nhìn tiểu tôn nữ: "Noãn Noãn muốn đi ra trấn sao?"
Noãn Noãn gật đầu mạnh, cái đầu nhỏ xinh lung lay: "Dạ, Noãn đi!"
"Được được, gia gia sẽ đưa con đi, nhìn con nóng lòng quá kìa, hai má đỏ hây hây luôn rồi." Vương lão đầu vuốt nhẹ mái tóc của Noãn Noãn, nụ cười dịu dàng không dứt.
Vương lão thái không đồng ý, nói: "Noãn Noãn còn nhỏ lắm, đem ra trấn lỡ lạc mất thì sao?"
Lão đầu không để tâm: "Không sao, ta sẽ trông chừng cẩn thận. Tôn nữ nhà ta thông minh lắm, không như ba đứa nghịch ngợm kia, chúng mới dễ lạc."
Nghe lão nói thế, Vương lão thái không nói thêm gì nữa, nhưng trong lòng vẫn có chút bất an, cảm thấy đem tiểu hài tử ra ngoài vẫn có chút nguy hiểm.
Ngày hôm sau, từ sáng sớm Vương lão thái đã cẩn thận xếp giỏ quả, giao cho Nhị Trụ mang đi. Vương lão đầu thì ôm Noãn Noãn từ trong nhà ra, vừa đi vừa thong thả.
Nhị Trụ thấy phụ thân ôm theo Noãn Noãn, hơi ngạc nhiên nhưng sau đó cũng gật đầu: "Chúng ta đi sớm rồi về sớm, buổi chiều con còn lên núi chặt củi với đại ca và tam đệ."
Vương lão thái nhìn theo bóng Vương lão đầu ôm cháu ra khỏi cửa, lòng vẫn có chút lo lắng bất an. Bà tự nhủ, dù sao Vương lão đầu cũng từng là lính, chắc không có chuyện gì đâu. Lão thái thái gắng ép mình không suy nghĩ lung tung, bà cùng các tức phụ lên núi xem có thể tìm được hạt dẻ hay không.
Vương lão đầu bế Noãn Noãn và cùng Nhị Trụ lên đường ra trấn. Mặt trời càng lên cao càng nắng gắt. Sợ tiểu tôn nữ bị nắng làm hại, ông nhanh chóng tìm một chỗ râm mát, để Noãn Noãn ngồi vào chiếc giỏ tre mà ông đã chuẩn bị sẵn từ sáng, đậy lại bằng chiếc khăn lão thái thái đã cẩn thận sắp xếp.
Dưới đáy giỏ còn được lót một lớp đệm mềm để tránh cho tiểu tôn nữ bị đau.
Nhị Trụ nhìn phụ thân chăm sóc tiểu tôn nữ mà không khỏi ngạc nhiên, hắn thầm nghĩ: “Chưa từng thấy phụ thân cẩn thận đến vậy. Người khác trọng nam khinh nữ, nhà mình thì ngược lại, cả nhà đều xoay quanh tiểu tôn nữ.” Nhị Trụ nghĩ tới đây liền bật cười: "Ai mà không thích một đứa bé thơm tho, đáng yêu cơ chứ!"
Đến trấn, ba người chia ra hai đường. Nhị Trụ đến Lý phủ gặp Lý Đức Phúc, còn Vương lão đầu mang Noãn Noãn đi dạo một vòng quanh trấn. Thị trấn luôn là nơi tin tức lan truyền nhanh chóng hơn so với trong thôn.
"Lão có nghe chưa? Năm nay hạn hán, lúa màu thất bát, nhiều nơi còn mất trắng cơ đấy!"
"Thật ư? Ta chưa nghe gì, chuyện này có thật không? Nếu nghiêm trọng thế thì đã có tin đồn sớm rồi."
"Ôi, tin ta đi. Nhà ta có người làm ăn ở phủ thành, đầu tháng vừa rồi về bảo thế. Họ đi khắp nơi, từ Nam ra Bắc, tất nhiên là biết nhiều chuyện hơn chúng ta rồi."
"Thế chẳng phải lo hạn lắm sao? Nếu thật sự nghiêm trọng như vậy thì có khi loạn mất thôi!"
"Chưa đến mức đó đâu, chỉ có một số vùng gặp phải thôi. Nhưng mà giá lương thực thì chắc chắn sẽ tăng cao. Thê tử vừa bảo ta ra đây mua gạo, ta mới kể cho ngươi nghe đấy. Ngươi biết rồi thì nhanh về nhà lấy tiền, để chúng ta mua trước. Chứ nếu để nhiều người biết chuyện, chắc chắn giá sẽ còn leo thang nữa."
"Được, ta về lấy tiền ngay. Ngươi cứ đi mua trước, ta sẽ quay lại liền."
Vương lão đầu nghe được đoạn đối thoại này khi đang ngồi nghỉ ở góc khuất. Lão nhíu mày, siết chặt tay bế Noãn Noãn. Sau khi cho tôn nữ uống nước, lão cũng tự mình uống rồi vội vã bước đi, tìm chỗ để dò la giá lương thực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)