Hứa Kiều sinh ra ở vành đai hai của căn cứ, nhưng ngoại trừ trường học, phòng khám, hiệp hội lính đánh thuê và khu vực quanh tiểu khu Bình An, cô chẳng đi qua bao nhiêu nơi. Có đi thì cũng phần lớn là ngồi tàu điện ngầm lao vun vút qua những đường hầm khép kín dưới lòng đất.
Tối nay hình như là lần đầu tiên cô được đi dạo chậm rãi trên con phố mặt đất ở vành đai hai với khoảng cách xa như vậy.
Khắp nơi đều là những tòa nhà dân cư cao hàng chục tầng, các căn hộ san sát nhau kéo dài từ tầng trệt lên tận sân thượng. Những ô cửa sổ nhỏ có nơi tối đen như mực, có nơi lại hắt ra ánh đèn sáng rực hoặc vàng ươm.
Vầng trăng gần tròn ló rạng qua khe hở giữa những tòa nhà chọc trời, nhưng chưa kịp để Hứa Kiều ngước nhìn thật lâu thì đã lại bị những khối bê tông đồ sộ che khuất.
Đạp xe khoảng hai mươi phút, Tần Trì ngoái đầu lại nhìn, cất tiếng hỏi.
Hứa Kiều đáp: "Không mệt, có gió hây hẩy thổi qua dễ chịu lắm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
