Tần Trì lái xe được gần mười phút, cô đồng đội nhỏ ở ghế phụ vẫn duy trì tư thế ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giữa chừng, tinh thần thể hoa sen hiện ra, nhưng những cánh hoa còn chưa kịp chạm vào má đã bị cô thu hồi lại.
Tần Trì chợt nhớ tới ánh mắt hai người chạm nhau ở sảnh cục cảnh sát, trong thoáng chốc, đôi mắt cô đã ngập nước.
Anh dường như có thể thấu hiểu được cảm xúc này của cô.
Lúc nhỏ, cha giáo dục anh còn nghiêm khắc hơn cả các anh chị lớn trong nhà. Khi những đứa trẻ khác đang mải mê ăn uống vui chơi ở công viên giải trí, anh phải ở nhà học thuộc lòng thông tin về các loại sinh vật dị biến; lúc những đứa trẻ khác còn đang ngủ nướng, anh đã bắt đầu bài huấn luyện thể lực buổi sáng.
Trước mặt người cha nghiêm khắc và lạnh lùng, anh không dám bộc lộ bất kỳ sự bất mãn nào. Chỉ đến khi mẹ tới thăm, anh mới...
Hoàn cảnh của Hứa Kiều lại khác, trong nhà không còn bậc trưởng bối nào. Lục Dương coi như là người thân, nhưng cậu bé mới mười sáu tuổi, vẫn còn ở độ tuổi cần được cô chăm sóc.
"Cô có muốn uống trà sữa không? Phía trước có một tiệm đấy."
Liếc nhìn ra ngoài xe, Tần Trì từ từ giảm tốc độ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
