Tần Trì nhận ra sự căng thẳng đang cô đang che giấu, cười nói:
"Rất tốt, khi nào thì có thể ký hợp đồng?"
Hứa Kiều: "... Anh đúng là sảng khoái thật. Chuyện ký hợp đồng thì dễ thôi, có điều đây là nhà của em trai tôi, anh cần phải ký với em ấy. Em ấy đang học trung học, ngoại trừ cuối tuần thì ngày thường đều phải đến chín giờ tối mới về tới nhà, anh xem khung giờ nào thì tiện cho anh?"
Tần Trì: "Nếu chắc chắn cậu bé nguyện ý cho tôi thuê, tối nay ký luôn cũng được, hoặc đợi đến cuối tuần cũng không sao, tôi không vội lắm."
Hứa Kiều: "Em trai tôi cũng dễ nói chuyện thôi, em ấy chỉ có hai yêu cầu với khách thuê: một là biết giữ gìn nhà cửa, hai là có thể chung sống hòa thuận với hàng xóm cùng lầu. Mạo muội hỏi một câu, anh Tần đang làm công việc gì vậy?"
Tần Trì mỉm cười: "Tôi vừa trúng tuyển vị trí giảng viên của Trường Quân đội số Hai, đây là thư mời nhận việc của tôi."
Vừa dứt lời, trong tay anh đã hư không hiện ra một cuốn thư mời màu đỏ.
Điều này chứng tỏ anh hoặc là sở hữu dị năng không gian, hoặc là có một viên tinh hạch không gian.
Việc khách thuê chủ động xuất trình giấy tờ chứng minh nghề nghiệp là phép lịch sự, Hứa Kiều vốn có thể xem xét kỹ càng. Thế nhưng thái độ của Tần Trì quá đỗi nhã nhặn, khiến cô cảm thấy nếu mình soi quá kỹ thì trông như đang thiếu tin tưởng đối phương vậy.
Vậy nên, Hứa Kiều mở thư mời ra, chỉ lướt qua dòng đầu tiên để xác nhận Trường Quân đội số Hai quả thực đã tuyển dụng Tần Trì, sau đó nhanh chóng kiểm tra con dấu của nhà trường rồi vội vàng gập cuốn thư mời bìa đỏ lại, trả cho anh. Cô vui vẻ nói:
"Trong bao nhiêu người đến xem nhà, nghề nghiệp và tính cách của anh là khiến chúng tôi yên tâm nhất đấy. Lát nữa tôi nói lại với em trai, chắc chắn em ấy sẽ đồng ý."
Tần Trì: "Khoảng sân nhỏ của hai người được thu dọn rất gọn gàng, nếu có thể dọn đến đây ở cũng là vinh hạnh của tôi."
Thành quả lao động của mình được người khác khẳng định, Hứa Kiều không giấu nổi chút tự hào. Bởi lẽ tấc đất ở căn cứ được ví như tấc vàng, rất nhiều dị năng giả hệ Mộc có sân vườn đều sẽ trồng trọt kín mít, tận dụng tối đa diện tích dù phải đánh đổi bằng mỹ quan.
Hứa Kiều lại không cực đoan đến vậy, giữa các luống rau trong sân nhà cô luôn chừa lại những khoảng cách dư dả, thoạt nhìn vô cùng thuận mắt và thư thái.
Cô nhìn đồng hồ treo tường, giải thích:
"Tôi còn phải chạy đi làm. Tối nay tôi sẽ bàn chuyện này với em trai, chỉ cần em ấy gật đầu, tôi sẽ nhắn tin cho anh ngay lập tức."
Tần Trì: "Được, cô làm việc ở đâu? Nếu tiện đường, tôi có thể đưa cô đi."
Hứa Kiều cười đáp: "Ngay gần đây thôi, tôi đạp xe qua đó là được, mười mấy phút ấy mà."
Tần Trì: "Vậy được, tôi xin phép về trước, có dịp gặp lại."
Hứa Kiều tiễn anh ra cửa. Chiếc ô tô đen lăn bánh rời đi, Hứa Kiều khóa cửa cẩn thận rồi leo lên chiếc xe đạp của mình chạy về phía phòng khám.
.
Buổi tối Lục Dương trở về, Hứa Kiều vô cùng hài lòng kể lại tình hình của Tần Trì cho cậu nghe.
Vừa nghe nói khách thuê là nam, theo bản năng Lục Dương đã muốn nhíu mày, nhưng Hứa Kiều khen đối phương hết lời như hoa rơi đầy trời, nếu cậu còn xoi mói giới tính của người ta thì đúng là vô lý quá đỗi.
"Để em xem thử có hợp nhãn không đã."
Bất kỳ gia chủ nào trồng rau trong sân cũng đều sẽ lắp đặt camera giám sát. Hứa Kiều kéo Lục Dương vào phòng sách, mở lại đoạn băng ghi hình cho cậu xem.
Thế là Lục Dương nhìn thấy chiếc xe sang trọng mà khiêm tốn của Tần Trì, cũng nhìn thấy vị nam chính dị năng giả tựa như bước ra từ trong phim thần tượng.
Lục Dương cố gắng tìm kiếm khuyết điểm về nhân phẩm của đối phương, nhưng camera cho thấy, ngoài việc duy trì phép xã giao lịch sự, Tần Trì tuyệt nhiên chưa từng có hành động nhìn trộm Hứa Kiều.
Với tư cách là một người thuê nhà, điều kiện của Tần Trì quả thực không chê vào đâu được.
Hứa Kiều: "Anh Tần biết giờ này em về nhà, có lẽ đang đợi đấy, em tính sao?"
Lục Dương: "... Bảo anh ta qua đây đi, em muốn nói chuyện thêm với anh ta một chút. Nếu không có vấn đề gì thì tối nay ký hợp đồng luôn."
Chín giờ cũng chưa phải là quá muộn, nhà cho thuê sớm ngày nào thu được tiền nhà ngày ấy, Hứa Kiều lập tức liên lạc với Tần Trì.
"Xong rồi, anh ấy bảo khoảng hai mươi phút nữa sẽ tới."
Lục Dương: "Chị cứ nghỉ ngơi đi, em sang phòng 102 đợi anh ta."
Hứa Kiều: "Em ở một mình, có ổn không đấy?"
Lục Dương: "... Không phải chị thấy người ta đẹp trai nên muốn thừa cơ nhìn thêm vài lần đấy chứ?"
Hứa Kiều đưa một ngón tay chọc vào trán cậu: "Chị em đâu có nông cạn thế."
Lục Dương: "Làm giảng viên đại học, biết đâu anh ta đã bốn mươi tuổi rồi cũng nên."
Cùng với việc thể chất được tăng cường, tuổi thọ của dị năng giả cũng được kéo dài. Trông diện mạo của những người ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi cũng chẳng khác người hai mấy tuổi là bao, qua bốn mươi mới được xem là bước vào giai đoạn trung niên.
Tuy nhiên, những cô gái trẻ mới đôi mươi như Hứa Kiều thường vẫn có xu hướng muốn tìm bạn đời dưới ba mươi tuổi hơn.
Hứa Kiều lại chọc cậu thêm cái nữa:
"Ăn nói linh tinh trước mặt chị thì được, nhưng lúc gặp anh Tần thì em khách sáo một chút đấy. Biết đâu sau này em cũng sẽ vào Trường Quân đội số Hai thì sao."
Lục Dương: "Không đời nào."
Căn cứ Đông Nam có tổng cộng chín trường quân đội. Ngoại trừ Trường Quân đội số Một tọa lạc tại khu trung tâm, thì Trường Quân đội số Hai chính là nơi có thực lực mạnh nhất. Lại thêm việc học phí ở đây thấp hơn một bậc so với Trường số Một, nên rất nhiều học viên dị năng giả cấp A có hoàn cảnh khó khăn đều lựa chọn Trường số Hai.
Điều này dẫn đến ngưỡng cửa tuyển sinh của Trường số Hai cực kỳ cao, học viên cấp B nếu không có bối cảnh gia đình chống lưng thì khó mà chen chân vào nổi.
Số tiền học phí hai năm mà chú Lục chuẩn bị cho Lục Dương là được tính toán dựa trên mức thu của Trường Quân đội số Ba - một ngôi trường cũng có thực lực không tồi.
Hứa Kiều không muốn tạo áp lực cho Lục Dương nên mới không nói mấy câu đùa kiểu như "biết đâu em sẽ thức tỉnh được tinh thần thể cấp A".
Thật ra đó cũng không hẳn là nói đùa, bởi người bình thường hay dị năng giả cấp thấp đều có xác suất sinh ra con cái là dị năng giả cấp cao, quan trọng là xem có va phải phần may mắn ấy hay không mà thôi.
Mười lăm phút sau, Tần Trì đến.
Hứa Kiều cùng Lục Dương ra đón anh, sau đó cô một mình quay về phòng 101.
Không rõ một lớn một nhỏ đã trò chuyện những gì, tóm lại là hợp đồng thuê nhà đã được chốt hạ.
Có hai bản hợp đồng, mỗi bản đều đính kèm bản sao giấy tờ tùy thân của hai người.
Hứa Kiều vẫn khá tò mò một vấn đề. Cô cầm lấy bản hợp đồng Lục Dương mang về, lật giở đến trang cuối cùng, đập vào mắt là thông tin nhân thân của Tần Trì.
Thì ra vị tân giảng viên của Trường Quân đội số Hai này mới vừa tròn hai mươi chín tuổi.
Lục Dương giật lại bản hợp đồng, chằm chằm nhìn cô nói:
"Năm sau là ba mươi rồi, cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa đâu."
Hứa Kiều: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


