Chập tối tan làm, Hứa Kiều đạp xe về nhà. Ăn vội bữa tối, cô chạm vào vòng tay liên lạc, gửi tin nhắn cho Lục Dương:
[Chị qua nhà em chụp vài bức ảnh tiện đăng bài cho thuê được không?]
Lục Dương vừa bước ra khỏi nhà ăn trường học, tối nay cậu còn hai tiết học nữa. Nhận được tin nhắn, cậu đáp:
[Được ạ, nhưng phòng em có thể hơi bừa bộn.]
Hứa Kiều: [Ừ, chụp xong chị sẽ gửi em xem.]
Cô và Lục Dương đều có chìa khóa dự phòng của nhà đối phương. Sau khi được Lục Dương cho phép, Hứa Kiều đi thẳng sang đó.
Ngoài cửa sổ đang là lúc hoàng hôn buông. Ráng chiều rực rỡ hắt qua ban công, thắp sáng một nửa phòng khách.
Trên bức tường vẫn còn treo ảnh cưới của vợ chồng chú Lục.
Hứa Kiều gom cất hết tất cả ảnh chụp rồi mới bắt đầu tác nghiệp, chụp xong lại cẩn thận bày biện lại như cũ.
Căn nhà họ Lục giờ chỉ còn lại một cậu học sinh trung học nên có phần trống trải, quạnh quẽ, may ra chỉ có phòng ngủ của Lục Dương là còn vương chút hơi thở cuộc sống.
Ba phòng ngủ, hai phòng khách, cộng thêm phòng bếp, nhà vệ sinh và mảnh sân nhỏ ngoài cửa sổ, Hứa Kiều chụp tổng cộng tám bức ảnh. Sau khi Lục Dương xác nhận không có vấn đề gì, cô bắt đầu soạn bài đăng cho thuê nhà.
Dù nội thất nhà họ Lục không còn quá mới, Hứa Kiều vẫn chốt mức giá mười ngàn điểm, bởi cảnh sắc mảnh sân nhỏ ngoài cửa sổ hoàn toàn có thể mang lại những giá trị cảm xúc tích cực.
Sáng hôm sau tỉnh giấc, Hứa Kiều mở chiếc vòng tay liên lạc đang để chế độ im lặng, phát hiện có vài tin nhắn mới từ người lạ. Đa phần đều hỏi thăm về căn nhà họ Lục. Có người thấy giá đắt quá nên kỳ kèo mặc cả, bị từ chối liền buông lời nhục mạ; có người lân la dò hỏi tình hình chủ nhà; cũng có người hẹn cô thời gian đến xem phòng.
Chỉ mấy tin nhắn lặt vặt như vậy mà lúc xử lý cũng ngốn của cô kha khá thời gian.
Nấu xong bữa sáng, Hứa Kiều gọi Lục Dương sang ăn cùng.
Hứa Kiều: "Đồ đạc dọn xong hết chưa?"
Lục Dương: "Rồi ạ."
Hứa Kiều: "Vậy em cứ đi học đi, tối nay chị về sớm, chị sẽ chuyển đồ sang đây giúp em trước, như thế ngày mai là có thể sắp xếp cho người ta xem nhà rồi."
Lục Dương: "Chuyển luôn bây giờ đi ạ, cũng chẳng có bao nhiêu, kiểu gì sức em cũng khỏe hơn chị."
Cậu tất nhiên biết Hứa Kiều là dị năng giả cấp C, thể chất mạnh hơn cả cảnh sát vũ trang bình thường ở vòng ba.
Thế nhưng trong mắt cậu, Hứa Kiều da trắng nõn nà, vóc dáng mảnh mai, giống hệt mấy mỹ nhân liễu yếu đào tơ cần dị năng giả cấp cao bảo vệ trong phim ảnh. Lục Dương hoàn toàn không muốn để Hứa Kiều phải đụng tay vào mấy việc bê vác nặng nhọc này.
Hứa Kiều buông đũa, chống cùi chỏ tay phải lên bàn, ngỏ lời khiêu khích:
"Đến đây, đọ xem rốt cuộc sức ai khỏe hơn."
Ánh mắt Lục Dương bất giác rơi xuống bàn tay phải đang giơ lên của Hứa Kiều, năm ngón tay thon dài, trắng trẻo như ngọc.
Vật tay sao?
Lục Dương không thể tưởng tượng ra cảnh mình phải nắm chặt năm ngón tay ấy như thế nào, lại càng không muốn bị chị quật ngã. Có muốn đọ sức, cũng phải đợi đến khi cậu thức tỉnh tinh thần thể rồi hẵng nói.
Cậu lùa vội thức ăn, đặt bát xuống rồi đứng phắt dậy:
"Em đi bê đồ."
Hứa Kiều: "..."
.
Những người thích thuê nhà ở các khu dân cư cao cấp tại vòng hai đa số là lính đánh thuê chuyên nghiệp. Đã là lính đánh thuê thì thường xuyên phải ra ngoài căn cứ làm nhiệm vụ, rủi ro cao nhưng lợi nhuận cũng lớn.
Có người thích mua nhà, nhưng cũng có kẻ muốn hưởng lạc kịp thời. Thay vì tốn mấy triệu điểm tích lũy để mua một căn nhà mà chưa chắc mình đã có mạng để ở lâu dài, chi bằng thuê một căn tử tế, rồi dồn điểm tích lũy vào việc ăn chơi hưởng thụ.
Lác đác có vài người tìm đến nhà họ Lục xem phòng. Có cặp đôi vợ chồng đều là lính đánh thuê, có đội lính nhóm hai ba người, cũng có gã lính đi lẻ trông tướng mạo bặm trợn hung thần ác sát.
Bọn họ cơ bản đều là dị năng giả cấp C, bởi những lính đánh thuê cấp cao hơn hoàn toàn có thể sang khu trung tâm để thuê nhà, tận hưởng môi trường sống tốt hơn.
Hứa Kiều và Lục Dương kiên nhẫn chọn lọc.
Hứa Kiều hy vọng tìm được một người hàng xóm tính tình ôn hòa, dễ chung sống. Còn Lục Dương, xuất phát từ việc lo lắng cho sự an toàn của Hứa Kiều, cậu chỉ muốn tìm những khách thuê nữ có mức độ đe dọa tương đối thấp.
Căn cứ trừng trị tội phạm rất nghiêm khắc, nhưng cũng chẳng cản nổi chuyện có những dị năng giả gây án vì bốc đồng, giết người phóng hỏa xong cắn răng trốn khỏi căn cứ, một đi không trở lại.
"Sao cặp vừa nãy lại không được?"
Tươi cười tiễn một đôi lính đánh thuê tình nhân đi khỏi, vừa quay người lại, Hứa Kiều đã bực bội lườm Lục Dương.
Lục Dương mím môi, nhìn theo bóng lưng gã đàn ông kia nói:
"Gã đó cứ lén nhìn chị mãi."
Hứa Kiều: "... Được rồi, lần này nghe em. Nhưng lần sau nếu gặp người chị thấy phù hợp, dù em có phản đối chị cũng chốt đấy, trừ phi em không cần chị quản nữa."
Lục Dương nhớ lại cảnh cô ăn cơm cũng phải cắm cúi trả lời tin nhắn của người khác, bèn gật đầu đồng ý.
.
"Ao Nhỏ" là biệt danh Hứa Kiều dùng khi đăng ký tài khoản trên diễn đàn.
Hứa Kiều: [Vẫn còn.]
Số lạ: [Tôi thuê.]
Hứa Kiều im lặng vài giây, hỏi lại: [Anh / Chị không cần xem nhà sao?]
Số lạ: [Nếu cô cần, thì có thể xem.]
Hứa Kiều lại tiếp tục cạn lời. Sau khi trải qua vô số lần bị người ta bắt bẻ, cò kè bớt một thêm hai, vị khách thuê này quả thực có phần quá đỗi sảng khoái rồi.
Tuy nhiên, cô vẫn muốn nhân lúc xem nhà để tìm hiểu đối phương một chút, tránh rước về một người hàng xóm khó chiều.
Hứa Kiều: [Lúc nào thì tiện cho anh / chị?]
Số lạ: [Lúc nào cũng được, tùy cô sắp xếp.]
Hứa Kiều ngẫm nghĩ một chốc rồi đáp: [Một giờ chiều mai nhé?]
Số lạ: [Được, hẹn mai gặp.]
Cuộc hội thoại kết thúc, bệnh nhân mới lại bước vào. Hứa Kiều đành kìm nén chút cảm xúc ngạc nhiên do vị khách sảng khoái kia mang lại để tập trung vào công việc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


