Một con dị thú cấp A khi tấn công chắc chắn sẽ gây ra chấn động cực kỳ khủng khiếp. Tần Trì buộc phải dụ con kỳ đà mẹ đi nơi khác, bằng không, chỉ một cú quật đuôi của nó cũng đủ tạo ra dư chấn tiễn ba người trẻ tuổi kia chầu trời.
Tôn Phụ Sơn nằm thẳng cẳng trên mặt đất, ánh mắt dán chặt vào bóng dáng Tần Trì đang nương theo gió vụt biến vào sâu thẳm trong rừng núi, giọng điệu chất chứa nỗi lo âu:
"Anh ấy... liệu có chống cự nổi không?"
Dị năng giả cấp A sử dụng súng năng lượng cấp A để đối đầu với dị thú cùng cấp thì chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh. Nhưng nếu đổi lại là một dị năng giả cấp C, khẩu súng ấy giỏi lắm cũng chỉ giúp anh ta có thêm chút đỉnh sức phản kháng mà thôi.
Chuyện lấy yếu thắng mạnh, vượt cấp diệt địch thực sự là khó hơn lên trời, nhất là khi đối thủ lại là một con kỳ đà mẹ nổi danh với tốc độ chớp nhoáng và lớp phòng ngự kiên cố.
Mạnh Ly đang tựa lưng vào gốc cây, dứt khoát lục lọi balo, lôi ra một khẩu pháo sáng tín hiệu rồi dùng một tay phóng vút lên trời.
"Đoàng" một tiếng, một chùm khói sáng rực rỡ sắc đỏ bung nở rực rỡ cách đỉnh đầu ba người chừng vài trăm mét.
Lỡ như Tần Trì thất thủ, con kỳ đà mẹ chắc chắn sẽ quay lại ngay lập tức. Đến lúc đó, đội "Im Lặng Là Vàng" coi như nắm chắc phần diệt vong.
Thay vì đặt cược toàn bộ sinh mạng vào tay Tần Trì, chi bằng chủ động cầu cứu đội tuần tra. Chỉ cần đội tuần tra đến kịp, họa may vẫn còn vớt vát được mạng anh ta từ hàm răng sắc nhọn của con quái thú.
Hứa Kiều đương nhiên cũng lo lắng cho Tần Trì. Thế nhưng, khi nhớ lại ánh mắt điềm tĩnh anh trao trước lúc rời đi, cùng cái dáng vẻ thong dong, từ tốn lúc dụ con kỳ đà mẹ chạy mất dạng, cô chợt có một linh cảm mãnh liệt: Dù chỉ một thân một mình, anh vẫn hoàn toàn có thể tự chuyển nguy thành an.
Song, linh cảm dẫu sao cũng chỉ là linh cảm. Sự uy hiếp từ con kỳ đà mẹ thực sự quá đỗi khủng khiếp, nên cô hoàn toàn ủng hộ quyết định của Mạnh Ly.
"Đội trưởng, cậu chịu khó cảnh giới xung quanh nhé."
Hứa Kiều đang phải dồn toàn bộ tâm trí và tinh thần lực để chắp vá đoạn xương chân vỡ nát của Mạnh Ly, hoàn toàn không thể phân tâm. Tuy vậy, cô vẫn không quên nhắc nhở rằng xung quanh vẫn còn hai con kỳ đà Thạch Long cấp C đang lẩn khuất đâu đó.
Lớp vảy thép bao bọc toàn thân đã tạo nên một rào chắn phòng ngự vô cùng kiên cố cho loài dị thú này. Một khi đã hoàn hồn sau đòn tra tấn bằng ngọn lửa bỏng rát ban nãy, bản năng săn mồi khát máu của chúng chắc chắn sẽ trỗi dậy.
Tôn Phụ Sơn ra dấu "OK", sau đó lập tức nín thở ngưng thần, không bỏ sót bất kỳ động tĩnh nhỏ nhặt nào, dù là tiếng gió thổi hay cỏ lay.
Trận hỗn chiến giáp lá cà với chín con kỳ đà Thạch Long vừa rồi đã vắt kiệt phần lớn dị năng của cả cô và Tần Trì.
Tôn Phụ Sơn lôi ra từ trong đống chiến lợi phẩm cấp C thu thập được sáng nay một viên tinh hạch hệ Thổ để bản thân hấp thụ, rồi tiện tay nhét thêm một viên khác cho Mạnh Ly. Ánh mắt rực lửa của cậu truyền đi một thông điệp rõ ràng: Tranh thủ lúc bọn chúng chưa tấn công, mau nạp lại năng lượng đi!
Thế nhưng, ông trời cứ như thích trêu ngươi. Đúng lúc này, những tiếng sột soạt gấp gáp của dị thú đang lao tới xé toạc không gian. Ngay giây tiếp theo, hai con kỳ đà Thạch Long "quen mặt" đột ngột phóng vụt ra từ hai phía.
Một con nhắm thẳng yết hầu Tôn Phụ Sơn đang nằm liệt dưới đất, con còn lại hung hãn lao tới toan cắn xé Mạnh Ly - người đang thương tích đầy mình, không hề có chiến giáp bảo vệ.
Dị thú cấp C ít nhiều đã manh nha chút trí khôn. Chứng kiến cảnh Hứa Kiều chưa tung ra đòn tấn công nào suốt trận chiến ban nãy, chúng mặc nhiên coi cô là con cừu non vô hại, chẳng đáng để bận tâm.
Tôn Phụ Sơn phản xạ cực bén. Hai tấm khiên đất cắm đầy gai nhọn hoắt lập tức trồi lên, chặn đứng hai cú vồ mồi sinh tử.
Đòn tấn công chớp nhoáng thất bại. Hai con kỳ đà Thạch Long bị va đập đau điếng, vừa rơi xuống đất, lập tức bị lồng đất của Tôn Phụ Sơn và vòng lửa của Mạnh Ly chia nhau giam lỏng từng con một.
Kẻ thù cũ đụng mặt nhau, con kỳ đà Thạch Long trong lồng điên cuồng húc đầu vào bức tường đất xung quanh. Bức tường rung lên bần bật, Tôn Phụ Sơn chật vật vận dị năng để duy trì, những giọt mồ hôi bằng hạt đậu thi nhau túa ra trên khuôn mặt tròn trịa phúng phính.
Tình thế bên Mạnh Ly cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Lũ kỳ đà Thạch Long này vốn miễn nhiễm với khói độc, lại vô cùng tinh ranh lẹ làng, dễ dàng né tránh những cú kẹp và đâm từ tinh thần thể bọ cạp lửa.
Cùng lúc đó, nó còn không ngừng lồng lộn hòng phá vỡ vòng vây. Mạnh Ly buộc phải dốc toàn lực tăng nhiệt độ ngọn lửa để ngăn cản, hoàn toàn không còn dư sức để hỗ trợ bọ cạp lửa tấn công.
Thấy vậy, Tôn Phụ Sơn lại lôi ra từ trong không gian một khẩu súng cấp A khác, nhét vào tay Hứa Kiều: "Bắn!"
Một viên đạn năng lượng cấp A dù không kết liễu được con mẹ, lẽ nào lại không hạ gục nổi một con kỳ đà nhép cấp C sao?
Sự hào phóng của Tôn Phụ Sơn khiến Hứa Kiều có chút sửng sốt. Tuy nhiên, dùng súng năng lượng cấp A để xử lý dị thú cấp C thì quả thực là "dùng dao mổ trâu để giết gà". Cô tạm thời dừng việc trị liệu cho Mạnh Ly.
Mạnh Ly nhận ra sự thay đổi, lập tức quay sang theo dõi.
Một mũi tên nước trong suốt, lạnh lẽo, chạm trổ tinh xảo như một khối băng tạc đã lơ lửng ngay trước mặt Hứa Kiều.
Hiểu ý, Mạnh Ly lập tức dùng ý niệm truyền lệnh cho tinh thần thể bọ cạp lửa. Rất nhanh chóng, bọ cạp lửa thay đổi vị trí liên tục, dồn ép con kỳ đà Thạch Long trong vòng lửa đối mặt trực diện với hướng đứng của Hứa Kiều.
Nếu có mặt Tần Trì ở đây, con kỳ đà chắc chắn sẽ phải dè chừng những lưỡi dao gió có thể lao tới bất cứ lúc nào. Nhưng gã đó đã bị kỳ đà mẹ dụ đi mất hút rồi.
Vậy nên, đinh ninh rằng mình đã nắm rõ mọi bài vở tấn công của cái đội lính đánh thuê này, con kỳ đà dồn toàn bộ tâm trí hòng cắn đứt cổ con bọ cạp lửa trước mặt.
Khi nó thành công cắn đứt một chiếc càng lớn và dùng chiếc đuôi bọc vảy cứng như thép gạt phăng chiếc kim độc chí mạng của bọ cạp lửa, đôi mắt nằm hai bên cái đầu bẹt tam giác của nó mở to hết cỡ, tràn ngập vẻ đắc thắng!
Ngay chính khoảnh khắc đó, mũi tên nước trong suốt xé gió lao đến, "phập" một tiếng xuyên thủng nhãn cầu màu nâu sẫm của con thú.
Bọ cạp lửa đã chờ sẵn thời cơ, dùng chiếc càng còn lại kẹp chặt lấy cái đầu tam giác bẹt của kỳ đà, quật mạnh nó lộn nhào giữa không trung. Đồng thời, chiếc kim độc vươn cao tít tắp bổ thẳng xuống, đâm xuyên qua phần bụng tương đối mềm yếu của con mồi.
Tôn Phụ Sơn phấn khích nện mạnh nắm đấm xuống đất: "Hay!"
Hứa Kiều khiêm tốn lên tiếng:
"May mà lớp phòng ngự ở mắt chúng không mạnh lắm, nếu không thì mũi tên nước của tôi cũng thành vô dụng."
Mạnh Ly: "Mũi tên nước của cậu rất đặc, sát thương mạnh đấy."
Hứa Kiều cười khổ:
"Đổi lại thì tiêu tốn quá nhiều dị năng, sức tôi chắc cố thêm được hai phát nữa là cùng."
Mạnh Ly: "Thế là quá đủ rồi. Đội trưởng, thả con còn lại ra đi."
Lồng đất đột ngột tiêu biến. Con kỳ đà Thạch Long nãy giờ húc đầu điên cuồng bỗng chốc hẫng nhịp, bốn chân loạng choạng mãi mới trụ vững. Ngóc đầu lên, nó vẫn còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Vòng lửa của Mạnh Ly lập tức bủa vây tới. Tinh thần thể bọ cạp lửa tuy chỉ còn một chiếc càng vẫn dũng mãnh lao vào tham chiến.
Kỳ đà Thạch Long liếc mắt sang chiến địa bên cạnh, nhưng đập vào mắt nó chỉ là khúc đuôi thò ra của người anh em vắn số, cái đầu đã bị ghim chặt xuống một cái hố đất sâu hoắm.
Vừa kinh hãi, lại vừa hoảng loạn, con kỳ đà thà liều mình chịu bỏng cũng quyết xông pha thoát khỏi vòng vây.
Ngay giây phút nó vọt ra khỏi ngọn lửa, một bức màn nước rộng chừng hai mét từ trên trời đổ ụp xuống. Cơn "mưa" thanh mát ập đến bất ngờ chẳng những không xoa dịu được cái nóng bỏng rát trên lớp vảy kim loại, ngược lại còn khiến toàn thân nó bốc lên khói trắng nghi ngút.
Cơn đau đớn kịch liệt vượt ngoài sức tưởng tượng khiến con thú rơi rụng từ không trung xuống đất. Chớp lấy thời cơ, bọ cạp lửa lập tức phóng kim độc đâm phập xuống.
Cú đâm trúng vào phần đuôi. Nhưng chưa đợi bọ cạp lửa kịp đâm sâu hơn, con kỳ đà thế mà lại tự cắn đứt đuôi mình, mượn đà lao vút đi một quãng xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)