Trong thời gian hợp đồng có hiệu lực, học viên tốt nghiệp bắt buộc phải ở lại quân ngũ, trải qua huấn luyện nghiêm ngặt cùng quân hộ vệ và định kỳ ra ngoài thu thập vật tư.
Ai cũng biết, nơi quân hộ vệ đến đều là những khu vực nguy hiểm chưa được khám phá hết, tỷ lệ tử vong của binh lính luôn ở mức cao báo động.
Học phí trường quân đội của Hứa Kiều có được là từ khoản tiền tử tuất của ba Hứa khi hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ cùng quân hộ vệ.
Còn chú Lục, chú mới chỉ tích cóp được hai năm học phí cho Lục Dương.
Sau tang lễ, Lục Dương từng nói sơ qua với cô, cậu dự định tự túc học phí để nhập học trước, học được bản lĩnh rồi sẽ tranh thủ kỳ nghỉ đông và nghỉ hè đi làm nhiệm vụ, tích cóp tiền học cho năm thứ ba.
Hứa Kiều khẽ thở dài.
Cha mẹ đều là dị năng giả, Lục Dương chắc chắn sẽ thức tỉnh tinh thần thể. Nếu cậu có thể kế thừa dị năng hệ Kim cấp B của chú Lục, ra khỏi căn cứ làm nhiệm vụ quả thực sẽ an toàn hơn. Nhưng nhỡ đâu cậu lại thức tỉnh tinh thần thể hoa bông của dì Lục thì sao?
Đất canh tác trong căn cứ đều thuộc sở hữu của chính quyền, dị năng giả hệ Trồng trọt cùng lắm cũng chỉ nhận được một mức lương nhỉnh hơn chút đỉnh mà thôi.
Chú Lục...
Ăn sáng xong, Hứa Kiều thay đồng phục làm việc. Khi cô đẩy cửa ra, tình cờ Lục Dương cũng xách cặp sách bước ra ngoài.
Cất tiếng chào ậm ờ, Lục Dương đi thẳng tới dắt xe đạp của cậu.
Thiếu niên cúi người, lớp áo đồng phục dính sát vào lưng, hằn lên hình dáng sống lưng rõ rệt.
Cậu thực sự quá gầy.
Hứa Kiều lên tiếng:
"Dịch dinh dưỡng trong căn cứ bán giới hạn, một ngày chỉ được mua ba ống. Người bình thường ăn thì đủ, nhưng em là chuẩn dị năng giả sắp thức tỉnh, nhu cầu dinh dưỡng rất lớn. Cung cấp không đủ có thể ảnh hưởng đến cấp độ dị năng đấy. Cùng là cấp B, nhưng cũng có phân biệt mạnh yếu."
Động tác của Lục Dương hơi khựng lại, cậu đáp lại không mấy đồng tình:
"Chỉ còn ba tháng nữa thôi, không nghiêm trọng như chị nói đâu."
Hứa Kiều: "Tùy em cứng miệng. Chị có một đề nghị, em dọn sang ở phòng ngủ phụ nhà chị đi, căn của em tạm thời cho thuê lại. Như vậy mỗi tháng em vừa trả được chị một khoản tiền ăn, vừa có thể tích cóp được một phần tiền thuê nhà."
Lòng tự trọng của thiếu niên rất cao, cô chỉ có thể nghĩ cách khéo léo phối hợp.
Lục Dương liếc nhìn cửa nhà mình, suy nghĩ vài giây rồi nói với Hứa Kiều:
"Ngoài tiền ăn, còn có tiền điện nước, tiền thuê nhà, em đều sẽ trả đủ."
Hứa Kiều mỉm cười:
"Tính toán rạch ròi như vậy, là định bụng thức tỉnh dị năng cấp B xong sẽ dọn đến khu trung tâm, không muốn cho chị thơm lây chứ gì?"
Lục Dương nghe vậy, cuống quýt:
"Không phải, em..."
Hứa Kiều: "Vậy cứ quyết định theo lời chị đi. Em lo học cho tốt, chuyện cho thuê nhà cứ để chị lo."
Nói xong, cô cũng chẳng đợi Lục Dương phản hồi, đạp xe vút đi.
.
Căn cứ Đông Nam có rất nhiều bệnh viện lớn, cũng có một số phòng khám tư nhân do dị năng giả hệ Trị liệu điều hành.
Bệnh viện lớn lương cao đãi ngộ tốt, quản lý cũng khắt khe, năm nào cũng phải sát hạch lại kỹ năng chuyên môn của nhân viên y tế và kiểm tra lại cấp độ dị năng.
Lúc tốt nghiệp trường quân đội, vì bị giới hạn bởi cấp độ dị năng nên Hứa Kiều chỉ lấy được chứng chỉ bác sĩ cấp C. Nhưng trên thực tế, kiến thức bệnh lý và khả năng thao tác thiết bị y tế của cô hoàn toàn sánh ngang với bác sĩ cấp A.
Giáo sư Lâm đánh giá cao Hứa Kiều, tiến cử cô đến Bệnh viện Quân y số 1 ở khu trung tâm nhậm chức. Hứa Kiều vừa mừng rỡ vừa biết ơn.
Vậy mà đúng vào kỳ nghỉ ngắn ngủi trước khi nhận việc, khi Hứa Kiều theo chân chú Lục ra ngoài căn cứ làm nhiệm vụ cơ bản, lúc đang trị liệu cho một lính đánh thuê, cô chợt nhận thấy tinh thần thể của mình rục rịch khác thường.
Đó là trải nghiệm mà Hứa Kiều chưa từng có.
Theo những kiến thức cô học được, tinh thần thể hệ thực vật đều khá ổn định, sẽ không giống tinh thần thể hệ động vật thích tự mình nhảy ra ngoài chạy nhảy tung tăng.
Trị liệu xong, Hứa Kiều định thả tinh thần thể ra kiểm tra một chút, kết quả vừa thoáng thấy bóng dáng của nó, cô đã vội vàng thu lại ngay.
Cô cũng không giải thích được vì sao khoảnh khắc ấy lại căng thẳng đến vậy, và vì sao bản năng lại mách bảo rằng không được để người khác nhìn thấy.
Tóm lại, tốc độ của cô nhanh đến mức lính đánh thuê cùng đội đang nghỉ ngơi bên cạnh cũng chẳng hề hay biết có một đóa tinh thần thể hoa sen vừa xuất hiện trong chớp nhoáng.
Trở về căn cứ, Hứa Kiều kéo kín rèm cửa, phóng thích tinh thần thể.
Tinh thần thể mà cô luôn quen thuộc, vốn là một đóa hoa sen vươn ra từ giữa bốn phiến lá tròn xanh biếc, mười một cánh hoa trắng muốt như tuyết, chỉ có phần chóp cánh là phơn phớt hồng.
Vậy mà đóa hoa mới xuất hiện này, lá sen vẫn là bốn phiến, nhưng cánh hoa lại biến thành...
Hứa Kiều ôm lấy thân sen thanh mảnh, tỉ mẩn đếm từng cánh một ba lần liền, lần nào cũng ra đúng ba mươi ba cánh.
Từ mười một lên ba mươi ba, gấp đúng ba lần!
Hứa Kiều biết, dị năng giả có thể khống chế kích cỡ của tinh thần thể. Tinh thần thể hiện ra càng lớn, dị năng giả tiêu hao tinh thần lực càng nhiều.
Nhưng Hứa Kiều chưa từng nghe nói tinh thần thể sẽ tự biến đổi chi tiết. Cô cũng quen biết một số dị năng giả mang tinh thần thể hệ Hoa, bao gồm cả một nữ minh tinh đang nổi đình nổi đám của căn cứ Đông Nam có tinh thần thể là hoa mẫu đơn. Người ta thường xuyên thả đóa mẫu đơn ấy ra ngoài, số lượng cánh hoa trước sau như một, chưa từng thay đổi.
Kỷ nguyên mới mới trôi qua một trăm năm, các học giả vẫn đang không ngừng say mê nghiên cứu về các loại tinh thần thể và dị năng, gần như năm nào cũng có phát hiện mới. Có lời đồn thổi rằng, một số phòng thí nghiệm, tập đoàn lớn thậm chí còn lấy người bình thường hoặc dị năng giả ra làm thí nghiệm cơ thể người.
Dĩ nhiên, đó đều là những chuyện bắt gió bắt bóng lúc trà dư tựu hậu, với tầng lớp mà Hứa Kiều tiếp xúc, chẳng ai đưa ra được bằng chứng xác thực.
Trước kia Hứa Kiều có thể cười trừ cho qua, nhưng khi dị biến giáng xuống đầu mình, cô thà tin là có còn hơn không.
Đặc biệt là, thuận theo số cánh sen tăng lên, dị năng trị liệu của Hứa Kiều cũng tăng vọt lên một bậc rõ rệt, e là đã đạt đến cấp độ B.
Nếu chỉ là tinh thần thể trở nên đẹp hơn thì chẳng bõ để các học giả nghiên cứu để mắt tới, đằng này cấp độ dị năng lại có thể tăng lên...
Hứa Kiều không dám ló mặt ra gió. Cô quyết định từ bỏ bệnh viện lớn ở khu trung tâm, chuyển sang làm việc tại phòng khám tư nhân trong khu nhà, đồng thời luôn cẩn trọng khống chế hiệu quả trị liệu.
Điểm tích lũy kiếm ít đi một chút cũng được, đủ dùng là tốt rồi. Tính mạng và tự do mới là điều quan trọng nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


