“Được rồi, mọi người đã đến đông đủ, chúng ta mau xuất phát thôi. Thời gian về cũng không ngắn, còn dây dưa nữa là không kịp cơm tối đâu.” Khương Kiến Quốc nói xong liền hô hào mọi người lên xe.
Tiếng máy nổ "bạch bạch bạch" vang lên.
Máy kéo rời khỏi quảng trường nhà ga. Mọi người ngồi tàu hỏa mấy ngày cũng thực sự mệt mỏi, ngồi trong thùng xe chẳng ai nói chuyện, đều dựa vào thành xe nhắm mắt nghỉ ngơi.
Máy kéo chạy suốt bốn tiếng đồng hồ, đến hơn sáu giờ chiều cuối cùng cũng tới thôn Khương Gia Ao. Ngồi xe lâu ai nấy đều rã rời, hơn nữa cái máy kéo này lắc lư dữ dội, xóc đến mức ai cũng muốn nôn.
Máy kéo vừa dừng trước cửa khu thanh niên trí thức, Lý Viên lập tức nhảy xuống, khom lưng nôn thốc nôn tháo bên đường. Tề Uyển thấy thế vội chạy xuống vỗ lưng cho cô ta, Khương Bội Dao đưa khăn tay sang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


