Ông ngoại đi đến bên cạnh lán củi lấy ra một bó dây ngũ vị tử. "Nhìn xem, ông đã chuẩn bị sẵn cho các cháu từ sớm rồi, vốn dĩ định gửi kèm với ếch rừng cho nhà cháu đấy, bây giờ cắt vài đoạn, tối nay hầm ếch rừng cho cháu ăn."
Lúc này bà ngoại lại gọi vọng ra: "Tiểu Hy mau vào nhà lên giường sưởi cho ấm chân đi, ngoài trời bây giờ vẫn chưa ấm hẳn đâu! Bà bảo bác cả rang hướng dương cho cháu rồi, vào đây đợi ăn nhé!"
Trần Hy đi vào nhà thì thấy mấy đứa nhỏ đã ngồi xếp hàng ngay ngắn đợi sẵn rồi, nhìn mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu, Trần Hy bỗng dâng trào tình mẫu tử.
"Trong các em có ai biết hát đồng dao không? Có ai biết đọc thơ không?" Mấy đứa nhỏ đều lắc đầu bảo không biết, được rồi! Thế thì để chị dạy nhé!
Vừa cắn hạt hướng dương, vừa dạy đọc thơ, tuy có chút bập bẹ nhưng cuối cùng cũng dạy xong bài thơ kinh điển "Vịnh Nga". Trần Hy quyết định sau này tuyệt đối không dạy trẻ con học lúc chúng đang ăn đồ ăn nữa.
Trần Hy liếc thấy bà ngoại định xuống bếp nấu cơm, liền vội vàng bám gót theo sau, cô bắt buộc phải đi xem tủ lương thực nhà ngoại có những gì.
Không xem thì thôi, xem một cái liền giật cả mình, quả thực là không ít nha.
"Bà ngoại ơi, bây giờ không phải đang hạn hán sao? Không phải bảo lương thực đều bị giảm sản lượng với mất mùa sao? Sao nhà mình lại có nhiều lương thực thế này ạ?"
Bà ngoại vừa mở bao bột vừa nói: "Vùng núi của chúng ta có không ít suối nguồn, hạn hán thế nào cũng không ảnh hưởng đến chúng, nước vẫn chảy rầm rầm. Năm ngoái nước sông cũng chẳng vơi đi bao nhiêu, đất đai tuy có khô hơn mọi năm 1 chút nhưng lương thực giảm sản lượng không đáng kể, các đại đội xung quanh đây đều không bị ảnh hưởng mấy bởi hạn hán."
Nói đoạn, bà ngoại lại đầy vẻ tự hào: "Ông ngoại cháu là người chăm chỉ, những năm qua ông ấy luôn ở trong núi, tìm những góc kẹt, khe đá để trồng rất nhiều bí ngô, giác qua, bí ngòi và khoai tây.
Trên núi có một số chỗ cây lớn bị đốn hạ, kéo đi rồi chỉ còn trơ lại gốc và cành nhỏ, cùng với đống cành củi khô, ông ngoại cháu liền đào vài hố đất bên cạnh đống cành củi đó rồi gieo hạt bí ngô, giác qua xuống, để dây bí tự do leo bò lên đống cành củi khô đó. Lúc rảnh rỗi ông ấy lại lên xem thử, nhổ bớt cỏ dại đi, đến mùa thu là có thể thu hoạch được rất nhiều quả mang về.
Năm ngoái ba bố con ông ấy phải dọn dẹp mất 6, 7 ngày mới mang hết về được, ước chừng phải đến hơn 50 bao tải lớn, đem chia bớt cho họ hàng mỗi người một ít.
Bà ngoại vội vàng giải thích cho Trần Hy: "Cái giống giác qua này là loại leo giàn, quả có hoa văn màu xanh, hình dáng giống như quả bí đao nhỏ, không giống với bí ngòi đâu. Đa số người ta trồng giác qua là để cho lợn ăn vì sản lượng của nó rất cao, nhưng ăn không ngon bằng bí ngô."
Trần Hy cũng không để tay rảnh rỗi, cô lần lượt thọc tay vào trong các bao tải xem thử, nhân tiện lén thu vào không gian mỗi loại một vốc nhỏ.
Vừa rồi lúc ăn hạt hướng dương, trong lòng Trần Hy đã thầm tính toán đến những hạt giống này rồi.
Ngoài ra còn có mấy bao lương thực khác, Trần Hy liền lần lượt hỏi bà ngoại, nhờ đó cô đã thành công lén thu được một vốc nhỏ hạt giống ngô nếp và ngô tẻ.
Dù sao lén lấy một chút lương thực của bà ngoại cũng không sao cả, sau này không gian trồng ra đồ ăn chắc chắn sẽ không thiếu phần của bà ngoại mà! Nhưng chuyện về không gian tùy thân này thì tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai.
Chỉ trong một lát, Trần Hy đã thành công có được hạt giống của bí ngô, giác qua, bí ngòi, ngô nếp, ngô tẻ và một ít hạt giống cao lương.
Lúc này bà ngoại đã múc ra một chậu lớn bột ngô, tối nay chuẩn bị làm bánh ngô áp chảo.
Trần Hy lại đi theo bà ngoại vào bếp. Ông ngoại đào một cái hầm chứa rau rất lớn ngay dưới nền bếp, hầm này dùng để chứa khoai tây và củ cải, bác gái cả đang mở nắp hầm định xuống lấy rau.
Trần Hy nhanh nhẹn bám theo xuống dưới, vừa xuống liền nhìn thấy rất nhiều khoai tây, cùng với mấy chục củ cải đã hơi héo.
Trần Hy thừa dịp bác gái cả không chú ý, vội vàng lấy mấy củ khoai tây vỏ đỏ chín sớm, lại lấy thêm một củ cải nhỏ ném vào trong không gian.
Trần Hy kiếp trước lớn lên ở lâm trường, từng thấy qua vào mùa xuân người ta đem củ cải đã qua mùa đông trồng xuống đất, củ cải sẽ nở hoa kết trái, từ đó thu hoạch được rất nhiều hạt giống củ cải. Hạt giống cải thảo cũng được thu hoạch theo cách này.
Cho nên hiện tại Trần Hy cần tìm một cây cải thảo còn nguyên rễ để làm giống, ôi trời! Héo một chút cũng được mà!
Trèo ra khỏi hầm rau, Trần Hy chủ động giúp bác gái cả gọt vỏ khoai tây, tuy trong món ếch rừng hầm không cho khoai tây nữa, nhưng vẫn có thể làm một đĩa khoai tây sợi xào mà.
Bữa tối cả nhà đông đủ quây quần bên bàn ăn. Một món mặn một món chay được múc ra sáu, bảy đĩa lớn, Trần Hy nhìn mấy đĩa ếch rừng hầm đầy ắp mà nước miếng chảy ròng ròng!
Nếu là ở kiếp trước của Trần Hy, bữa ếch rừng hôm nay ít nhất cũng phải tốn đến hai nghìn tệ tiền nguyên liệu ấy chứ.
Cả nhà ăn uống vô cùng vui vẻ, mấy đứa nhỏ chỉ ăn đùi ếch và trứng ếch, thực ra bụng ếch cũng rất ngon, Trần Hy ăn uống thỏa thê, vô cùng sảng khoái.
Hôm sau, sau khi tiễn Trần Trác mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc ra về, Trần Hy chính thức bắt đầu những ngày tháng ở lại nhà ngoại.
Ăn xong bữa sáng, Trần Hy liền dẫn mấy đứa nhỏ ra ngoài hái rau dại.
Thời này làm gì có chuyện chuyên tâm trông trẻ, trẻ con toàn nuôi thả thôi, ngã một cái thì đã sao? Không sao cả, ngã thì tự bò dậy là xong. Chuyện sứt đầu mẻ trán là chuyện bình thường của mọi đứa trẻ khi lớn lên.
Một đám trẻ đi đến bờ sông, ven sông đã lác đác vài cọng cỏ xanh, rau ngải hao đã bắt đầu nhú mầm.
Vì băng mới tan nên nước sông còn khá đục, hoàn toàn không nhìn thấy cá nhỏ đâu cả.
Trần Hy liền dẫn lũ trẻ đào một ít rau ngải hao, rau hoa trắng và một ít cây tầm ma ven sông. Dù sao bây giờ mới là đầu xuân nên rau dại còn khá ít, đào được nửa giỏ là cả đám quay về.
Về đến nhà, cô bảo với bà ngoại là tối qua ngủ không ngon, giờ đi ngủ bù, rồi dặn mấy đứa nhỏ không được làm phiền mình, sau đó chạy tót vào phòng nhỏ khóa trái cửa lại, tiến vào không gian.
Trần Hy sốt ruột chết đi được! Hôm qua xung quanh lúc nào cũng có người, cô hoàn toàn không có thời gian vào không gian xem thử, chỉ lén uống một ngụm nhỏ nước linh tuyền mà thôi.
Hôm nay vừa vào trong nhìn một cái, cô suýt nữa thì đứng tim! Trời đất ơi! Đống lạc, khoai tây, đậu nành và đậu đỏ gieo trồng hôm kia sao giờ đã mọc cao đến đầu gối rồi! Thậm chí có cây đã bắt đầu nở hoa rồi! Trời ạ! Bất ngờ lớn quá! Chắc chắn là do dòng chảy thời gian trong không gian khác với bên ngoài.
Nhìn dáng vẻ của những loại cây này, bình thường phải mất cả tháng mới nở hoa được đúng không? Xem ra lưu tốc thời gian trong không gian so với bên ngoài là khoảng một phần ba mươi, bên ngoài 1 ngày thì trong không gian tương đương với 1 tháng.
Cái không gian này đúng là bảo bối vô giá mà! Phát tài rồi! Nếu đem trồng dược liệu, trồng nhân sâm thì sẽ thu hoạch được bao nhiêu nhân sâm đây?
Tim Trần Hy đập thình thịch liên hồi, cô hét lớn vài tiếng để giải tỏa cảm xúc phấn khích trong lòng, rồi tự nhủ cuộc sống vẫn phải tiếp tục, tiếp tục trồng trọt thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
