: Đụt, June
Mùa xuân tới, Đỗ Quyên Thành hoa thắm liễu xanh.
Từ A Man thi thoảng đi dạo trong thành một chút.
Mùa xuân lại rời đi, nghênh đón mùa hạ xanh ngắt.
Bụng Từ A Man ngày càng to, không ra ngoài nữa.
Mộ Cẩm một chút cũng không muốn ngắm hoa xuân của Đỗ Quyên Thành, hoa mùa hạ nở đẹp thế nào hắn cũng chẳng thèm để ý, chỉ một mực quan tâm đến cái bụng to của Từ A Man.
Mỗi ngày hắn đều nắm tay nàng tản bộ trên hành lang dài của biệt viện.
Mười ngón tay của hai người đan chặt, hắn lại muốn được nắm tay nàng đi du ngoạn: "Đông Chu không giống với sông nước Đại Tễ chúng ta, nơi đó có biển rộng, mênh mông bát ngát, biển và trời nối liền với nhau, đằng xa nơi cuối biển dường như là một thế giới khác."
Nàng lâm bồn vào lúc nửa đêm.
Từng cơn đau liên tục kéo đến khi Từ A Man đang ngủ, khiến nàng phải tỉnh dậy.
Dạo gần đây Mộ Cẩm không thể ngủ sâu, nàng còn chưa lên tiếng, hắn đã cảnh giác tỉnh dậy: "Tiểu Man?"
Từ A Man đau đến cắn chặt môi: "Nhị công tử, hình như ta sắp sinh..."
"Bà đỡ, bà đỡ." Mộ Cẩm gọi: "Nàng sắp sinh."
Mọi thứ đều đã sớm chuẩn bị ổn thỏa, Mộ Cẩm vừa gọi, bà đỡ lập tức chạy tới.
Mộ Cẩm nhìn cánh cửa đóng lại, nghe tiếng Từ A Man kêu to. Lại nhớ đến hồi ức của lão cung nữ về ngày Chân Hoàng Hậu khó sinh.
Lão cung nữ nói: "Tiếng khóc của Chân Hoàng Hậu, cả tòa tẩm cung đều nghe thấy. Người khóc bao lâu, Hoàng Thượng ở ngoài cửa xoay vòng bấy lâu. Hoàng Thượng vốn định đẩy cửa đi vào, nhưng người là thiên tử, máu của nữ tử là điều tối kỵ. Cũng phải thôi, vua của một nước cũng có lúc bất lực." Lão cung nữ thở dài một tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

