: Đào Tiên, Đụt, June
Đây đã là câu nói trắng trợn nhất từ trước tới nay của Mộ nhị công tử, hắn mong nó có thể gõ tỉnh cái đầu gỗ của Từ A Man.
Kết quả, một lúc lâu sau cũng không thấy nàng đáp lại.
Hắn tự hỏi mình phải nói gì nữa.
Đương nhiên, Lý Trác Thạch không gọi Từ A Man, mà chính là Từ A Man ở một khắc kia mãnh liệt kêu gọi Lý Trác Thạch.
Từ A Man vội vàng chạy tới trước cửa phòng Lý Trác Thạch, nàng gõ gõ cửa, đôi tay áp lên hai má, vừa đỏ vừa nóng. Nàng nhẹ giọng: "Lý cô nương, là ta đây." Lén la lén lút y như tên trộm.
Lý Trác Thạch đang ở bên cửa sổ nhìn về phía hoàng cung xa xôi. "Vào đi."
Từ A Man đẩy cửa đi vào, hai bước gộp một mà tiến đến, bỗng nhiên nàng sực nhớ cái gì, lại quay lại đóng cửa.
Nhìn nàng hốt hoảng như thế, Lý Trác Thạch hoài nghi hỏi: "Làm sao vậy?"
Từ A Man nhìn thoáng qua cửa sổ rộng mở, nàng tiến đến thăm dò nhìn xung quanh.
Xung quanh không có ai.
Lúc này, nàng mới nói: "Lý cô nương, ta vừa cùng Nhị công tử nói chuyện một hồi." Nàng dăm ba câu mà tóm tắt lại, tha thiết hỏi: "Lý cô nương, cô có nhiều kinh nghiệm yêu đương hơn ta, cô nói xem, lời của Nhị công tử có ý gì."
Trong lòng Lý Trác Thạch cẩn thận đánh giá lời nói của Mộ Cẩm một lần. Một tên quý công tử tới nhà cha mẹ của nha hoàn bái phỏng? "Đây... Còn không phải là đi cầu thân sao?"
Từ A Man trừng to mắt, "Thật là cầu thân sao?"
"Ý tứ trong lời nói là vậy đấy." Lý Trác Thạch không rõ lắm, cầu thân cũng có hai chữ, sao hắn phải lòng vòng như vậy.
Từ A Man ôm lấy gương mặt đỏ bừng: "Ta còn tưởng là ta suy nghĩ nhiều."
Lý Trác Thạch lại nhớ tới cả đoạn đường chuyến đi này, nhìn thái độ Mộ Cẩm tuy cao ngạo nhưng lại ân cần hỏi han. Từ A Man ở trong bếp thoáng chạm vào nước lạnh, hắn cũng phải kéo tay nhỏ của nàng xoa bóp một phen. Hơn nữa, hắn ta cực kỳ thích xoa nắn khuôn mặt của Từ A Man.
Lý Trác Thạch từng hỏi: "Mặt cô có đau không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)