: Cô gái giấu tên, June
Sau khi Mộ Cẩm tẩu hỏa nhập ma, mất hết khí lực, không lên nổi hứng thú. Đồng thời, Lâm Ý Trí cũng đã khuyên bảo, trong lúc dưỡng thương phải tránh hành động kịch liệt.
Ngoại trừ nắm bàn tay nhỏ bé, Mộ Cẩm cùng Từ A Man cũng chỉ là nghĩa trên mặt chữ cùng nhau ngủ.
Trải qua điều trị của Lâm Ý Trí, gân mạch đã nối lại, tuy Mộ Cẩm tuy chưa đi được, nhưng chỗ đó đặc biệt hồi phục nhanh chóng.
Vừa mới nói với Từ A Man, Mộ Cẩm chợt nảy sinh ý nghĩ. Đâu ngờ lập tức liền sinh khí dồi dào. Hắn bình tĩnh nhẫn nại được một hồi lâu thì cũng bị nghẹn lại. Vì thế hắn nằm ở bên tai nàng lẩm bẩm: "Không có cách nào, đã lâu quá rồi."
Trở lại lần cùng nàng khi đó, như đã là chuyện đời trước.
Hơi nóng bên tai thổi tới, hô hấp Nhị công tử nặng nề. Từ A Man lẩm bẩm: "Ta ngồi như thế nào được? Ta không ngồi đâu." Từ trước nàng đều không dùng sức, vừa nhắm mắt, tay buông lỏng, giao cho Nhị công tử là được.
"Không ngồi. Ngươi ngốc như vậy, ta sợ ngươi ngồi hỏng mất." Mộ Cẩm bắt lấy tay nàng: "Tay cho ta là được rồi."
Mộ Cẩm nhất thời không nhớ hai mỹ nhân từ trong miệng nàng là ai, "...Hửm? Ai?"
Nàng cất giọng rõ ràng, nói: "Chính là hai người chưa kịp làm thẻ bài đó."
Mộ Cẩm lúc này mới rõ, chính là hai nữ ám vệ. Hai nàng đang ở ngoại ô kinh thành bảo hộ mấy người Tiểu Lục. Hắn gọi hai người đến Hoa Uyển, vốn không phải dùng để thị tẩm.
Trên thực tế, từ đêm thành thân với Tô gia tiểu thư, hắn vào phòng Từ A Man thì không có đi tìm nữ nhân nào khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)