: Lam Minh, June
Ngày đó bên trong bãi săn, cuộc đối thoại giữa Mộ Cẩm và Tiêu Triển, bằng thính lực của Thốn Bôn có thể nghe thấy rõ ràng.
Thốn Bôn còn chưa kịp ngẫm nghĩ lời nói của Thái Tử, đã đuổi phải theo Mộ Cẩm. Về sau lại cảm thấy không đúng.
Nhị công tử hỏi vài câu về chỗ ở của Nhị Thập, Thái Tử chỉ tránh không đáp, rồi bỗng nhiên phun ra một câu "Chết rồi."
Không lạ nếu Nhị Thập đã chết, kỳ lạ ở chỗ, lúc so chiêu với Nhị công tử, vẻ mặt và ngữ khí của Thái Tử, dường như có chút giận dỗi.
Cái giọng khẩu thị tâm phi này, Thốn Bôn bên cạnh Nhị công tử từng gặp qua.
Thốn Bôn không từ bỏ bất cứ hi vọng nào, phái vài ám vệ ra ngoài tìm kiếm Nhị Thập, đồng thời thu xếp tai mắt theo dõi tiệm thịt lợn của La Tiểu Điệp.
Nhị Thập ở kinh thành không quen biết ai, Mộ phủ đã không còn, chỉ còn lại La Tiểu Điệp.
Thốn Bôn tận mắt nhìn thấy nàng rời khỏi cửa tiệm.
Nữ nhân đó xách một xâu thịt lợn, thân hình nhỏ yếu, tư thế đi đứng rất giống Nhị Thập. Nàng búi tóc như đại thẩm trung niên.
Thốn Bôn quan sát hai tay nàng, nhẵn nhụi không một nếp nhăn. Vì vậy, hắn liền bám theo.
Kết quả đúng là Nhị Thập.
"Ở đây không phải chỗ nói chuyện." Thốn Bôn rung rung chòm râu: "Nhị Thập cô nương, mời đi theo ta."
Nhị Thập cúi đầu theo sau.
Hai người đến một cửa hàng ngọc khí, sau khi ra hiệu với chủ quán liền tiến vào gian trong.
Đóng cửa lại, Thốn Bôn mới hỏi: "Nhị Thập cô nương, mấy ngày nay cô thế nào?"
Nhị Thập há to miệng, đột nhiên ngậm lại. Vốn dĩ nàng nghĩ, người câm quá dễ nhận ra, mở miệng nói chuyện ngược lại sẽ không khiến người khác chú ý. Ai ngờ lại gặp được người của Nhị công tử. Không biết hiện tại Nhị công tử có cho phép nàng mở miệng hay không, nàng bất đắc dĩ nhìn Thốn Bôn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



