Ăn cái gì mà ăn, bị chọc giận no luôn rồi.
Nhị Thập ngồi im bất động.
Mộ Cẩm nói: "Ta đếm một hai ba, đứng dậy tới ăn cơm."
Hắn đếm kệ hắn. Nàng nhìn cảnh đẹp ngoài cửa sổ.
Mộ Cẩm ngay cả một hai ba cũng lười đếm, cúi người ôm ngang người nàng, bế nàng lên.
Nhị Thập giật mình, cựa quậy eo, chân đạp hoảng loạn, chỉ sợ bị vứt xuống.
"Ngươi không ăn cơm sao? Không ăn cơm thì người chỉ giống thế này thôi, còn nhẹ hơn mèo con nữa, xách ngươi lên cũng chẳng khó mấy." Mộ Cẩm ôm nàng xoay một vòng tròn.
Nhị Thập hai chân lơ lửng, sợ hãi mà vòng hai tay ôm vai hắn. Sau đó, nàng thò tay vào vạt áo hắn. Vừa nãy hình như hắn đem ngọc bội giấu ở đây.
Nhị công tử thật càng ngày càng vô sỉ rồi.
Vừa đến ngã rẽ, bắt gặp Thốn Bôn cùng Dương Đào.
Chủ tử đang chơi đùa như vậy, hai người không có một chút xấu hổ. Cả hai mặt không cảm xúc: "Nhị công tử, Nhị Thập cô nương."
Mộ Cẩm cười thả Nhị Thập xuống đất.
Nhị Thập cúi đầu, thật mất mặt. Tất cả đều do Nhị công tử làm hại.
- ---
Ăn xong rồi, Nhị Thập trong lòng hờn dỗi. Quay về phòng đấm chăn luôn.
Mộ Cẩm cùng với Thốn Bôn, Dương Đào ở lại trong phòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)