Lần này, Nhị Thập không có ngả đầu ngủ luôn.
Bên trên chiếc bánh gạo trắng tròn có một cái dấu mờ mờ.
Nhị công tử cứ ngậm như vậy không bỏ, vẫn đang là hồi thứ nhất. Chẳng lẽ hắn mê luyến nàng?
Nàng nhắm mắt lại, nghe thấy Mộ Cẩm nói: "Cho ngươi thêm một cơ hội ôm ta ngủ."
Nhị Thập lập tức ôm lấy hắn, một cách hung hăng.
Nàng không biết thế nào là nam nữ thâm tình. Chỉ nghĩ, nếu như Nhị công tử đem nàng để vào tận sâu trong tâm khảm, cái mạng nhỏ này của nàng có thể được bảo toàn rồi.
Tiểu Thập từng kể một câu chuyện về hồng nhan họa thủy, chính là nói về một nam nhân yêu mỹ nhân mà không yêu giang sơn.
Nam nhân bắt đầu trở nên điên cuồng và thật sự mất đi lý trí.
Mộ Cẩm gối cằm lên đầu Nhị Thập, cúi xuống ngửi mùi thơm nhàn nhạt từ nàng, một mùi thơm xen lẫn trong người nàng.
Không phải mùi túi thơm, đến gần có thể nhận ra nàng bằng mùi hương này.
Nữ nhân này nếu để hắn trong lòng, hắn sẽ không cần do dự việc giết nàng hay không giết nàng nữa.
Hai người chặt chẽ ôm lấy nhau.
- ---
Thái Tử cuối cùng cũng không đi quán trà kia uống trà nữa, mà đi một vườn trồng trà bình thường.
Nàng rút tay lại, "Ở Đông cung có thể uống nước, tại sao ở đây lại không thể?"
Hắn cười ôn hòa: "Ta đã nói hết mức, lúc nào ta cũng phải đầu hàng trước mặt nàng."
Hai người yên lặng trong thoáng chốc, Chu Văn Đống cảm thấy đến lúc mình cần nói chuyện, "Thái Tử điện hạ, chỗ Hướng Dương Thành có một phát hiện mới."
"Nói."
"Có một đoàn hát kịch đến từ Tây Phụ Quan, diễn vở kịch về lúc Hoàng Thượng bất ngờ gặp được tiên Hoàng hậu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)