: Zorba, June
Nhị Thập cầm một chiếc khăn, nhét vào khe hở trên giấy cửa sổ, sửa lại chỗ mà Mộ
Cẩm vừa chọc thủng.
Không yên tâm, chung quy vẫn không yên tâm. Nghĩ lại thì hai người đã lăn lộn trên
giường vài lần, Nhị công tử cũng không đến mức rình coi nàng ngủ đâu...
Nhị Thập trên giường trằn trọc, nửa đêm chưa ngủ.
Nói đi nói lại, nàng vẫn bội phục Thốn Bôn nhất, đi theo bên cạnh Nhị công tử nhiều
năm rồi mà vẫn luôn bình tĩnh, trầm ổn. Ít nhất, nàng chưa từng gặp qua lúc Thốn Bôn thất
thố.
Đối với Nhị công tử, mấy năm như một ngày, giữ vững được tâm trạng bình thản, mới
gọi quan trọng. Nàng lúc này mới trải qua vài ngày đã kinh hồn bạt vía. Ngày tháng
sau này làm thế nào để vượt qua?
Nhị Thập tự nói với chính mình, đừng đi suy xét tâm tư của Nhị công tử. Nhưng trong
đầu không thể kiềm chế được, không khỏi nghĩ đi nghĩ lại. Suy nghĩ hai lần, nàng vỗ
biết mấy.
Lá rụng, Nhị công tử chỉ là lá rụng.
Nhị Thập rốt cuộc cũng ngủ.
Ngày hôm sau, nàng lại trưng ra bộ mặt không cảm xúc, ra khỏi phòng.
Đúng lúc đối diện với Thốn Bôn đẩy cửa đi ra.
Nàng hành lễ.
Hắn không nói gì, gật đầu chào.
Nhị Thập ra hành lang, mới phát hiện Nhị công tử đã ở trong sân. Nàng như không có
việc gì, cúi người hướng hắn hành lễ.
Mộ Cẩm giống như cũng đã quên đi chuyện đó, quan tâm hỏi: "Đêm qua ngủ ngon
không?"
Nhị Thập khoa tay múa chân: "Rất ngon. Cảm ơn Nhị công tử."
Mộ Cẩm nói: "Thốn Bôn, gọi chưởng quầy lại đây tới sửa cửa."
Thốn Bôn hồi: "Vâng." Nhị công tử biết có lỗ trên cửa, có thể thấy được này cái lỗ này
không phải người ngoài làm.
Việc không nên hỏi, Thốn Bôn vĩnh viễn sẽ không hỏi.
Khách điếm buổi sáng khách quan không ít.
Bốn người ngồi ở lầu một.
Một nam nhân Giáp ngồi gần Nhị Thập, vừa nhét bánh bao vào miệng vừa nói: "Này,
biết gì chưa? Đêm qua Thành Đông có một người chết."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)