Đối tượng của Đỗ Nguyệt Thành cũng làm việc tại nhà máy máy móc, con trai của giám đốc là bạn cùng lớp trung học với nguyên chủ, không những xấu xí mà còn lôi thôi, quan trọng nhất là anh ta cực kỳ "tự tin".
Với loại người như vậy, Đỗ Kiều làm sao chịu nổi?
Một hai người đều muốn giới thiệu người không ra gì cho cô, Đỗ Kiều không nhịn được nhíu mày, đang chuẩn bị đáp trả từng người một, bất chợt có tiếng nói trong trẻo và vui vẻ vang lên từ ngoài cửa: "Dương Xuân Mai có nhà không? Tôi là chị Ly của bà đây!"
Người chị Lý này chính là người mai mối của hôm qua.
Khi Đỗ Kiều thấy bà mối Lý, cô không khỏi giật mình, cô mời người vào nhà, còn lễ phép rót cho bà ta một cốc nước đường.
"Dì Lý đến có việc gì ạ?"
Những người khác trong nhà họ Đỗ đều chăm chú lắng nghe, trong lòng băn khoăn.
Bà mối Lý nhìn cô gái xinh đẹp như hoa trước mắt, vẫn cảm thấy cô phù hợp với sĩ quan Tần nhất, nhưng bà ta không nói thêm gì, mà lấy ra một bó gì đó từ trong cái túi vải bên mình.
"Chuyện là như thế này, hôm qua cô Dương có nói mình hay bị đau chân mỗi khi trời mưa phải không? Những miếng cao dán này là Tần Thiệu Diên gửi cho tôi, cậu ấy bảo tôi đưa cho cô thử xem. Đây là sản phẩm nghiên cứu của bệnh viện quân đội bên họ, rất hiệu quả."
Trong mắt mọi người, sản phẩm từ bệnh viện quân đội luôn là thứ tốt, Dương Xuân Mai ngạc nhiên tiến lại nhìn chúng, lòng đầy biết ơn: “Cậu ấy thật có tâm! Hôm qua em chỉ nói đùa một câu, cậu ấy đã... ôi... em không thể nhận mà không trả tiền, chị Lý hãy giúp em gửi lời cảm ơn và đưa tiền thuốc cho cậu ấy."
"Đưa tiền làm gì? Hôm qua cậu ấy đã về thành phố Bắc Kinh rồi, em cứ yên tâm nhận lấy, chị còn việc phải đi!"
Nói xong, bà mối Lý đã đứng dậy, chuẩn bị ra về, thấy vậy, Đỗ Kiều vội đi theo tiễn khách.
Khi hai người cùng bước ra ngoài cửa, bà mối Lý đột nhiên quay lại, không nhịn được nói thêm: "Đỗ Kiều, thực ra dì biết chuyện hẹn hò hôm qua, trông có vẻ như Tần Thiệu Diên từ chối cháu, nhưng thực ra là cháu không thấy thích cậu ấy, phải không?"
"..." Đỗ Kiều có hơi ngẩn người, ngạc nhiên trước sự sắc bén của bà mối Lý, đã bị phát hiện thì không thể phủ nhận, cô bình tĩnh gật đầu.
"Cháu xin lỗi, dì Lý, chuyện này là lỗi của cháu. Đồng chí Tần là người tốt, nhưng cháu và anh ấy không hợp nhau."
Để tránh kích động bà, Đỗ Kiều chỉ có thể mơ hồ nói: "Chúng con không có duyên, mẹ đừng nghĩ nữa, dì ấy cũng không nói gì. À, những miếng cao dán kia, mẹ đã cất chưa? Đừng để cha mang đi cho người khác."
Câu nói này đã thành công chuyển hướng sự chú ý của Dương Xuân Mai, chỉ trong chốc lát, trong phòng chỉ còn mình Đỗ Kiều. Cô lấy bức thư viết tay hôm qua ra từ trong hòm đồ, chuẩn bị sửa soạn đi bưu điện.
Lúc này, Đỗ Nguyệt Thành vẫn còn lo lắng về việc giới thiệu bạn trai cho cô, nhất là sau khi bà mối Lý đến, khiến anh ta ý thức được mình phải nhanh chóng quyết định trước khi có thêm rắc rối.
Anh ta chặn ở cửa phòng tây, Đỗ Kiều mở cửa thì nghe thấy tiếng "úi", suýt nữa làm hỏng mũi anh ta.
"Anh đứng ở đây làm gì?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
