Cô giơ ra một bản sao chép trước mặt cô ta, không muốn nói nhiều: “Đây là bản sao chép, chị tự tính đi, tôi cho chị ba ngày để trả nợ, nếu không thì chị tự chịu hậu quả.”
Những khoản tiền này đều do bản thân nguyên chủ tích góp từ nhỏ, ban đầu cho Đỗ Nguyệt Ảnh vay có thể do tình cảm gia đình, may mà còn biết đường bắt cô ta in dấu vân tay.
Nếu không, chỉ với một cuốn sổ sách, chỗ nợ này khó mà đòi lại được.
Lúc này, Đỗ Nguyệt Ảnh suy nghĩ qua hàng trăm lượt, hối hận vì đã tiêu tiền hoang phí, đồng thời căm ghét Đỗ Kiều ép mình trả nợ.
Rõ ràng đã lấy chồng tốt nhưng vẫn keo kiệt như thế, thật đáng ghét!
Nhưng hơn hết, cô ta căm hận sự vô tình của chị hai nhà mình.
Nghĩ lại ngày xưa, nếu không có cô ta hỗ trợ, Đỗ Nguyệt Khê chẳng thể nào lén đọc được thư giữa Đỗ Kiều và người bạn qua thư, cũng không thể giả mạo Đỗ Kiều viết thư, từ đó thay đổi số phận của mình.
—
Để chuẩn bị cho tiệc cưới, trong hai ngày tiếp theo, Đỗ Kiều và Tần Thiệu Diên trở nên bận rộn vô cùng. Nghĩ đến việc hôn nhân không thể qua loa, cô mua rất nhiều thứ, cảm giác mua sắm không cần lo về giá thật sự quá tuyệt.
Trước khi theo quân thì nên khiêm tốn một chút, cô để hết đồ ở nhà nghỉ, chỉ mang về nhà họ Đỗ một ít kẹo, hạt dưa và hạt lạc để dùng trong tiệc cưới.
Tiệc cưới được tổ chức tại nhà hàng quốc doanh nơi họ từng gặp gỡ, tổng cộng sáu bàn, mỗi bàn đều có món ăn hảo hạng, điều này khiến Đỗ Mạnh Nghĩa cảm thấy rất kiêu ngạo, thái độ với Tần Thiệu Diên càng trở nên nhiệt tình hơn.
Trong thời gian đã hẹn, Đỗ Kiều nhận được số tiền mà Đỗ Nguyệt Ảnh đã nợ mình: Năm tờ tiền lớn với mười tờ phiếu vải được xếp gọn gàng trên bàn.
Có thể thấy số tiền này không phải gom góp từ nhiều nơi, mà đến từ một người duy nhất. Cô nhẹ nhàng thu tiền với nụ cười trên môi, dù có nghi ngờ nhưng không điều tra kỹ.
Trái ngược với vẻ u ám trước đây, Đỗ Nguyệt Ảnh vô cùng phấn khích: “Đừng tưởng rằng cô lấy được bác sĩ quân y là đã giỏi lắm, anh rể tôi vừa được thăng chức, chị hai của tôi còn nói sẽ giới thiệu bạn trai cho tôi nữa, chưa biết ai sống tốt hơn ai đâu.”
“Ồ, chúc mơ ước của chị thành hiện thực nhé.” Đỗ Kiều để tiền vào hộp gỗ, cô đã đoán ra nguồn gốc của số tiền này.
Chỉ là cô không ngờ Đỗ Nguyệt Khê chỉ biết nghĩ tới bản thân kia lại giúp Đỗ Nguyệt Ảnh trả nợ? Cái này quả thực là bất ngờ.
Vào ngày cưới, gió xuân ấm áp thổi qua, bầu trời xanh biếc không một gợn mây. Cửa nhà họ Đỗ dán chữ “Hỷ” màu đỏ, trông rất là rực rỡ.
Đỗ Kiều mặc một chiếc áo bành-tô màu đỏ, ngồi trên mép giường, lòng bồn chồn. Đoàn đón dâu vẫn chưa đến, sau ngày hôm nay, cuộc đời của cô sẽ thay đổi hoàn toàn theo một nghĩa nào đó.
Tương lai sẽ ra sao, liệu cô có chết sớm như trong sách hay không, tất cả đều là ẩn số. Điều duy nhất cô chắc chắn là: trong kiếp này, cô chỉ muốn sống theo ý mình, và hiện chỉ có nam chính mới mang lại được cuộc sống này.
Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, Dương Xuân Mai cầm một túi hoa đi vào phòng, ngồi xuống bên cạnh và đưa túi hoa cho cô:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



