Từ khi Tạ Tinh Lan xảy ra chuyện, Giang Qua ngồi bên giường cậu ngày đêm một tấc cũng không rời, đã lâu lắm không nghỉ ngơi, thường thường đều là không chống cự nổi cơn buồn ngủ chợp mắt một lát, lại bị ác mộng làm bừng tỉnh, mắt đầy tơ máu, như bị thần kinh nắm lấy thiết bị theo dõi lặp đi lặp lại xác nhận Tạ Tinh Lan còn sống.
Người kia đưa lưng về phía hắn được hắn ôm vào lòng, tóc đen rũ xuống theo cổ trải trên cánh tay hắn. Bả vai trần truồng thon gầy và xương bả vai xinh đẹp, dán vào da thịt của hắn, thân mật đến cực điểm.
Giang Qua lập tức đẩy người trong lòng mình ra, rút cánh tay bị gối tê lại, trong mắt tràn đầy sự u ám hung ác nham hiểm.
Mấy năm qua cũng không phải không có đồ không có mắt muốn đưa người đến bênh cạnh hắn, chỉ có điều tính tình Giang Qua lạnh lùng, giống như robot lạnh lùng không có bất kỳ nhược điểm gì, cho dù có người muốn dùng thủ đoạn thấp hèn cũng không tìm được chỗ xuống tay.
Tại sao hắn lại ngủ chung với người này?
Đang nằm mơ?
Tạ Tinh Lan đâu, không phải hắn đang trong phòng bệnh của Tạ Tinh Lan sao?
Sắc mặt Giang Qua căng cứng, trên mặt mơ hồ hiện ra một tia sát ý, không đợi hắn ra tay bóp cái cổ trắng nõn mảnh mai của người kia, người bị đẩy ra bỗng nhúc nhích, tỉnh lại.
Đang ngủ say bị đẩy ra, suýt nữa lăn xuống giường, Tạ Tinh Lan khó chịu tỉnh dậy, vẫn buồn ngủ rên rỉ hai tiếng: "Giang Qua! Anh làm gì vậy!"
Đêm qua kêu muộn quá, giọng Tạ Tinh Lan cũng khàn, một chút lực uy hiếp cũng không có.
Cả người Giang Qua cứng đờ, hình như ngay cả máu cũng ngừng chảy, hơi trợn to mắt nhìn người có vô số dấu vết mập mờ trên cơ thể.
Không nghe thấy đáp lại, Tạ Tinh Lan chống người ngồi dậy, nhìn về phía Giang Qua biểu cảm đờ đẫn ánh mắt mờ mịt: "Anh sao vậy?"
Nói đoạn, cậu vươn tay muốn sờ trán Giang Qua, Giang Qua vô thức tránh đi, Tạ Tinh Lan nhướng mày: "Còn không cho đụng vào?"
Tạ Tinh Lan mới không quan tâm hắn đang nghĩ gì, không cho cậu đụng cậu càng muốn đụng, thế là nhấn bả vai Giang Qua xuống đè người xuống giường, rồi mới tách hai chân ngồi trên eo Giang Qua, cao ngạo nhìn hắn: "Chịch xong không nhận người, hả? Muốn cho anh nhớ lại đêm qua chịch em thế nào không."
Hầu kết Giang Qua trượt lên xuống một cái, ánh mắt không có cách nào rời khỏi cơ thể Tạ Tinh Lan.
Gương mặt này quá quen thuộc, là dáng vẻ hắn khắc vào xương thịt và trong linh hồn.
Cho dù là giọng nói hay nhiệt độ cơ thể, đều chân thật quá đỗi, Giang Qua giống như miếng gỗ không có sức sống, đầu óc trống rỗng, tay chân hơi run lên, động cũng không dám động, vừa không dám đụng vào Tạ Tinh Lan, cũng không nỡ để Tạ Tinh Lan rời đi, chỉ có thể ngớ ra lại tham lam mà nhìn chăm chú, sợ sau khi tỉnh mơ sẽ không còn được gặp lại bộ dáng sinh động hoạt bát như thế của Tạ Tinh Lan.
Lúc này Tạ Tinh Lan mới phát hiện có điểm là lạ, ánh mắt Giang Qua không đúng lắm, mặc dù cũng là dáng vẻ dục cầu bất mãn đói khát, nhưng không làm càn như trước kia, mà quá kiềm chế ẩn nhẫn, hình như đang liều mạng chịu đựng không dám đụng vào cậu.
"Ê, anh sao vậy?" Tạ Tinh Lan nghiêm mặt, bò xuống khỏi người hắn, sờ trán và mặt Giang Qua một cái, xác nhận nhiệt độ cơ thể hắn bình thường, không có gì khác thường, "Không biết em à?"
Giang Qua không chớp mắt nhìn Tạ Tinh Lan, hốc mắt ân ẩn phiếm hồng, lập tức khàn giọng nói: "Tạ Tinh Lan?"
"À, còn nhớ em, xem ra không có ý định chịch xong rồi chạy." Tạ Tinh Lan chớp mắt cười một tiếng, cũng không để ý khác thường của hắn, Giang Qua luôn có một số chuyện giấu ở đáy lòng, dù cho hai người cũng đã kết hôn hai ba năm, từ lâu đã thẳng thắn đối đãi, Tạ Tinh Lan cũng sẽ không túm lấy chuyện gì đó ép hỏi đến cùng, vì vậy lại gần hôn khẽ lên môi Giang Qua một cái, nói: "Em đói rồi, muốn uống sữa đậu nành anh xay."
Bờ môi mềm mại chạm vào hắn, tim Giang Qua đập nhanh một hồi, đồng tử co lại, cả người như thể linh hồn xuất khiếu ngây ra thất thần.
Cảnh tượng này chỉ từng xuất hiện trong mơ và trong suy tưởng của hắn, Tạ Tinh Lan sẽ chủ động tới gần hắn, hôn hắn, nhưng bây giờ cảm xúc này quá chân thực, hắn thậm chí nghe được âm thanh đập mạnh mẽ của trái tim yên lặng đã lâu, còn có máu khắp người dần dần sôi trào khô nóng, khiến hắn cũng không nén được khát vọng trong lòng đủ để nuốt chừng hết thảy, bỗng nhiên vươn tay ôm lấy cơ thể của Tạ Tinh Lan, dốc sức ép về phía mình.
Mắt Giang Qua bị khát vọng và bộc trực nhuộm thành màu đỏ như máu, hắn vội vã không nén nổi hôn Tạ Tinh Lan, giống như muốn bóc người ra ăn tận xương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


