"Được không lớp trưởng đại nhân?" Tạ Tinh Lan thấy Giang Qua không nói lời nào, lại cười hì hì hỏi lần nữa.
Tóc mái của Giang Qua hình như lâu lắm rồi chưa cắt, nhìn từ mặt nghiêng, đã có thể che đậy cảm xúc trong mắt hắn, Tạ Tinh Lan chỉ thấy hắn hơi mím khóe môi, ở gương mặt trắng đến mức hơi bệnh trạng, biểu cảm này có từ hình dung vô dùng thích hợp —— không tình nguyện.
May mà Tạ Tinh Lan da mặt dày, không hề bị mặt lạnh và im lặng của Giang Qua dọa lùi, nhảy xuống bàn, cậu cao chân dài, áo khoác đồng phục mở rộng, động tác lộ vẻ rất tùy tính tiêu sái.
Tư duy của Giang Qua hơi hỗn độn, đại não ngày thường như máy móc tinh vi vận hành nhanh chóng trong lúc nhất thời như thể tạm dừng.
Kiến thức cấp ba với hắn mà nói có độ khó quá nhỏ, trong giờ học hơn phân nửa thời gian Giang Qua đều không lắng nghe, hoặc là dùng khóe mắt chăm chú nhìn bóng lưng Tạ Tinh Lan, hoặc là vùi đầu trên trang sách viết tên Tạ Tinh Lan từng lần một, như bị trúng tà gì đó, viết tràn đầy cho đã mắt đều là ba chữ này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


