Bọn họ cùng xuống lầu, Giang Qua mặc âu phục phẳng phiu đứng ở cửa chính, nhìn Tạ Tinh Lan từ xa, trên gương mặt luôn luôn lạnh lùng hiện ra một chút dịu dàng.
Tạ Hạo Bằng nhìn thấy Tạ Tinh Lan sải bước đi đến bên cạnh hắn, giờ mới hiểu được, tức khắc vẻ mặt xanh lè, trước mặt nhiều người như vậy ông không trực tiếp nổi giận.
Bây giờ quyền thế của Giang Qua không như ngày xưa, cho dù trong lòng Tạ Hạo Bằng có ngàn vạn không cam lòng, cũng bỏ mặt mũi ôn tồn chào hỏi với hắn. Mà Giang Qua xem đám người trong cuộc như không có gì, cư xử với Tạ Hạo Bằng lại chu đáo lịch sự, thậm chí ngồi thấp nâng cao, cho chủ nhà đủ mặt mũi, mặt mũi Tạ Hạo Bằng sáng sủa, biểu cảm cũng dần dần dễ nhìn hơn.
Đợi tiệc kết thúc, đám người tan cuộc, Tạ Hạo Bằng mới thối mặt gọi Giang Qua vào thư phòng.
"Cậu với Chiêu vẫn chưa từng cắt đứt." Trong tay Tạ Hạo Bằng cầm điếu thuốc, ánh mắt đóng băng nhìn chằm chằm vào Giang Qua.
"Phải."
Giang Qua mặt không đổi sắc, biểu cảm bình tĩnh: "Bắt đầu từ lớp mười một, đến bây giờ, chúng cháu chưa bao giờ tách ra."
Tạ Bạo Bằng cau mày, ngồi trên ghế, không nói một lời, cho đến khi hút hết điếu thuốc này, nói: "Hồi lớp mười hai, tôi cũng đã nói không đồng ý, bây giờ tôi vẫn có ý nghĩ đó."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


