Lần lượt có xe đua đến trạm, sự chú ý của đám người đều bị hấp dẫn, rìa bãi cỏ vốn là chệch hướng đường chính, lúc này càng không có ý chú ý.
Thường Chu lau mồ hôi lạnh trên trán, lo sợ nói: "Anh Hứa, thế này không tốt lắm đâu, này dù gì cũng là của Tạ gia..."
Trong buồng sau xe tối tăm, cơ thể cao lớn của Hứa Đỉnh ẩn núp trong bóng tối, hắn khinh miệt cười nhạo một tiếng: "Người của Tạ gia thì sao? Bỏ thuốc rồi còn không phải mặc cho người chơi như thường."
Thường Chu vẫn lo làm lớn chuyện: "Nếu không thì giáo huấn nhỏ nhỏ thôi, đừng có quá đáng..."
Đám con nhà giàu bất tài lại hoành hành bá đạo này đương nhiên không cố kỵ điều gì, chuyện bỏ thuốc người ưng ý rồi mang đi, sau đó cho khoản phí bịt miệng cũng không phải lần một lần hai, trước kia bọn họ ưng ý nam nữ bình thường, Thường Chu còn sẽ giúp đỡ đánh yểm trợ, nhưng lần này thế mà dính dáng đến cậu hai của Tạ gia... Nói cho cùng Thường Chu không có bối cảnh, thật sự sợ rước phiền sau đó bị Tạ gia trả thù.
"Mày sợ cái gì?" Hứa Đỉnh thò tay ra, bóp cằm Tạ Tinh Lan, bẻ mặt về phía mình, "Thuốc này là hàng Tây, có tác dụng quên đi, nó tỉnh lại căn bản không nhớ rõ là ai mê ngất nó, nói không chừng nó thích thú, không nỡ đi tố giác..."
Hiệu quả thuốc quá mạnh, Tạ Tinh Lan đã hoàn toàn mất đi ý thức, cằm bị Hứa Đỉnh bóp đến trắng bệch, ngay cả lông mi cũng không nhúc nhích một tí.
Hứa Đỉnh xích lại gần hơn, bàn tay vỗ vỗ má Tạ Tinh Lan: "Không phải mày rất kiêu ngạo sao? Hả? Còn không nhìn bố mày, thật sự cho rằng mọi người đều phải tán tụng mày?"
Thường Chu ngồi ở ghế phó lái, không nhìn nữa, chẳng bao lâu đã quay đầu lại nhìn chằm chằm đường cái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


