Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Về sau, nó cũng quen dần. Mỗi khi tôi đi học, nó lại thu mình trong chăn của tôi, còn khi tôi trở về, nó lại bò lên người tôi mà quấn lấy.
Thỉnh thoảng, nó cũng theo bố tôi đi dạo, ngắm nghía ruộng dưa.
Dưa hấu, thứ này thật sự phụ thuộc vào thiên nhiên. Khi trời yên bể lặng, nắng mưa thuận hòa thì dưa hấu vừa lớn, vừa tròn, ăn lại ngọt.
Nhà tôi trồng dưa hấu cũng kiếm được kha khá. Với 200 mẫu đất, sau khi trừ chi phí nhân công và phân bón, mỗi năm lãi ròng khoảng tám đến mười lăm vạn.
Nhưng cũng không phải năm nào cũng có lãi.
Những năm tôi học cấp ba, hạn hán liên miên. Sông cạn nước, giếng cũng khô, ngay cả hồ chứa cũng chẳng còn giọt nào.
Dưa hấu lỗ nặng, hơn hai trăm mẫu cây chết khô, chi phí mua giống và thuê người làm mất gần hai mươi vạn. Cứ thế liên tiếp ba năm.
Khi tôi học lớp 11, một hôm tôi thấy bố ngồi thẫn thờ trước cửa, nhìn ra ruộng dưa mà hút thuốc.
Bố hiếm khi hút thuốc, nhưng hôm đó ông hút hết điếu này đến điếu khác, hút hết hai bao.
Sau đó, nhìn vỏ bao trống không, ông buột miệng chửi một câu.
Rồi đứng lên, phủi bụi trên người, bảo: “Vào nhà ăn cơm.”
Buổi trưa ăn xong, tôi ngồi bên cửa sổ ôn bài, hôm đó nắng gắt, người cảm thấy mệt mỏi.
Ngay cả con rắn nhỏ của tôi, Tiểu Bắc, cũng chẳng muốn động đậy, nằm ườn trên sàn nhà.
Bị con chó con chạy ào vào nhà cắn nhẹ một cái, nó lập tức quay lại đáp trả, rồi lại ấm ức bò lại gần tôi.
Tôi nhìn nó, và nó chui vào lòng tôi.
Năm đó, làng có người đi thu mua rắn, họ tìm đến nhà tôi, nói muốn mua Tiểu Bắc, trả được đến hai mươi tám ngàn một con.
Nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị bố tôi đẩy ra: “Cút đi.”
Bố đóng cửa, quay lại nhìn tôi, giọng không vui: “Đi học bài đi.”
Cuối mùa hè năm đó, gà vịt trong nhà đều bán hết.
Chỉ có Tiểu Bắc là không nhắc tới. Tôi hỏi một câu, bố nhìn tôi rồi nói: “Đó là của con.”
Đầu thu, bố lại tiễn tôi trở về trường.
Năm lớp 12, tôi ở nội trú, mỗi tháng về nhà một lần, lần nào cũng cảm thấy trong nhà có gì đó khác lạ.
Cuối cùng, tôi cũng nhận ra điều gì không ổn: “Bố, tháng này bố đi đâu thế? Sao bàn ghế trong nhà phủ đầy bụi thế này?”
Bố sững lại, im lặng. Bố tôi không phải người biết nói dối, nhưng có lẽ vì không muốn trả lời nên chỉ liếc tôi một cái.
“Bố không phải để con quản đâu, lo mà học đi.”
Bố không nói, tôi cũng chẳng hỏi thêm được gì.
Năm cuối cấp trôi qua rất nhanh, khi tôi quay lại để ý đến bố thì kỳ thi đại học đã xong.
Đêm hè đó, tiếng dế từ bụi cỏ, tiếng ve từ trên cây râm ran.
Thỉnh thoảng có tiếng chim kỳ lạ, tôi nằm trên ghế mây, Tiểu Bắc cuộn trong lòng tôi, chiếc quạt quay vù vù.
Tôi với bố trò chuyện lác đác, sau đó bố vào nhà, rồi trở ra với một tấm thẻ ngân hàng đưa cho tôi.
Tôi nhìn thẻ, và sau đó mới biết rằng, bố tôi luôn cảm thấy mình đã thua lỗ quá nhiều.
Ông sợ tôi vào đại học không có đủ tiền, nên năm ngoái đã lén lút đi làm công nhân kỹ thuật trong nhà máy một năm.
Trong thẻ có mười lăm vạn. Tôi nói nhiều quá, bố bảo không nhiều: “Một mình ở ngoài bốn năm đấy! Con trai thì nghèo nuôi, con gái thì giàu nuôi.”
Bố làm tôi cảm động, cúi đầu mà nước mắt rưng rưng, ngẩng lên định nói gì đó.
Thì thấy bố đang gãi lưng nhưng không tới, đành cầm lấy con rắn của tôi, kéo hai đầu nó qua lại trên lưng để gãi.
Tôi khóc òa lên: “Trả lại rắn cho con, bố làm nó bốc mùi hết rồi!”
5
Kỳ nghỉ hè sắp hết, tôi gặp lại mẹ mình.
Đã nhiều năm rồi tôi không gặp mẹ. Bố mẹ tôi không kết hôn, có tôi khi chưa cưới, mẹ chăm sóc tôi ba năm đầu đời.
Lúc tôi ba tuổi, mẹ đi học cao học, sau đó xảy ra chuyện gì tôi cũng không rõ.
Bố tôi không nhắc tới bà, tôi cũng không hỏi, cho đến hôm đó có người gõ cửa.
Tôi mở cửa thì thấy mẹ. Bà nhìn thấy tôi liền ngẩn người.
“Con là… Kiều Nam?”
Bố tôi không có ở nhà, chỉ có tôi và mẹ ngồi đối diện nhau, gượng gạo vô cùng. Tôi đứng lên rót nước cho bà.
Chưa kịp ngồi xuống thì nghe tiếng hét: “Có rắn!”
Quay đầu lại, tôi thấy Tiểu Bắc đang tò mò nhìn mẹ mình.
Tiểu Bắc chẳng hiểu gì, có điều chắc thấy mẹ giống tôi nên hiếu kỳ.
Tôi nhấc con rắn lên, ném vào phòng, đóng cửa lại.
Quay lại đối diện với ánh mắt kinh ngạc của mẹ, bà run giọng: “Con… nuôi rắn?”
“Tiểu Bắc rất ngoan, mẹ đừng sợ.”
Tôi đặt ly nước trước mặt bà, mẹ nuốt nước bọt, cầm ly uống một ngụm.
Chúng tôi lại ngồi đối diện nhau, càng thêm gượng gạo.
“Kiều Nam, con còn nhớ mẹ không?”
“Con không nhớ rõ.”
Tôi đáp.
“Mẹ là mẹ của con.”
“…Vâng.”
Tôi đáp lại, cho đến khi bố về, tôi mới có thể trở về phòng.
Tôi lao lên giường, Tiểu Bắc từ trong chăn bò ra dụi vào người tôi, tôi vuốt đầu nó, bật cười.
“Bảo bối, mày có thể theo tao lên đại học không? Không có mày, tao sống thế nào đây?”
Tôi nắm đuôi nó nhẹ nhàng vuốt ve, đuôi nó ngoan ngoãn để tôi vò nắn, Tiểu Bắc rất giống con thú cưng của tôi.
Mỗi khi tâm trạng không vui, tôi chỉ cần ôm nó là thấy khá hơn.
Chỉ có điều, hai năm nay Tiểu Bắc có gì đó không ổn, mỗi lần tôi sờ là nó muốn tránh.
Nhưng hôm nay thì không, nó còn quấn lấy cổ tay tôi mà cọ cọ.
“Hôm nay ngoan ghê! Bảo bối ngoan!”
Con rắn ngẩn ra, nằm cứng đờ, nhưng tôi không để ý.
Ngủ gà ngủ gật, tôi ôm con rắn của mình mà ngủ say.
6
Tôi tốt nghiệp cấp ba, lên đại học thì vì nuôi rắn nên không ở ký túc xá, mà thuê một căn phòng bên ngoài.
Đại học bận rộn, ban ngày học, tranh thủ thi lấy chứng chỉ, giành học bổng.
Buổi tối tôi còn làm thêm, nhận chỉnh sửa video cho người ta.
Tôi rất chăm chỉ, nhưng không có ý định học lên cao. Có người ôm mộng lớn, còn tôi thì lười.
Tôi chỉ muốn tốt nghiệp, tôi không thích học, từ nhỏ đã không thích.
Tôi không có hứng thú với việc học, nhưng vì ai cũng học nên tôi cũng học theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
