Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhóm Vai Chính Đều Có Thể Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Lý Nhược Thủy lập tức vội vã đến Bát Trân Quán.

Nàng vừa xuống xe ngựa thì quả nhiên nhìn thấy nữ chính đáng thương yếu đuối Lục Băng Lạc đang mặc một bộ váy lụa màu nhạt, thậm chí còn không có lấy một nha hoàn nào.

Hơn nữa không biết bị ai bắt nạt, lúc này mặt nàng ấy đầy vẻ nhẫn nhịn, răng ngọc cắn môi, trong mắt chứa đầy nước mắt, nàng ấy nắm chặt khăn tay, trông như sắp ngã đến nơi.

Nhìn cảnh tượng này, chắc là nàng ấy đã chịu ấm ức lớn lắm đây.

Lục Băng Lạc vô cùng kinh ngạc, không phải vì hành động khác thường của Lý Nhược Thủy đối với mình, mà là vì vừa rồi nàng ấy nghe thấy Lý Nhược Thủy nói gì đó về nữ chính nam chính nhưng nàng ấy rất chắc chắn, lúc đó nàng ấy nhìn thấy Lý Nhược Thủy đi xuống từ trên xe ngựa, vốn dĩ tỷ ấy không mở miệng ra.

Không chỉ vậy, còn có một đứa nhóc đang trò chuyện với tỷ ấy nữa.

Nhưng nhìn quanh bốn phía lại không thấy một đứa trẻ nào! Là ma sao? Ban ngày ban mặt, Lục Băng Lạc càng sợ hơn, thân thể run rẩy dữ dội hơn.

Còn Lý Nhược Thủy thấy Lục Băng Lạc không nói một lời, thậm chí còn nhìn mình đầy cảnh giác nên có hơi căng thẳng, nàng thì thầm hỏi hệ thống: [Động Động Yêu, sao vậy? Sao tiểu mỹ nhân lại sợ ta?]

[Sợ ngươi là chuyện bình thường thôi, ngươi là phản diện, lần trước còn suýt nữa đẩy người ta xuống ao sen với đường tỷ của ngươi đó!] Động Động Yêu ở bên cạnh chế giễu.

Lý Nhược Thủy muốn phản bác lúc đó không phải mình, nhưng còn chưa kịp nói thì đã bị một giọng nói tức giận cắt ngang: "Lý cô nương, ngươi mau bắt lấy nàng ta đi, ta sẽ cho người đi báo quan, vừa rồi nàng ta đã ăn trộm trâm của ta đấy."

Lý Nhược Thủy nghe tiếng thì ngẩng đầu nhìn lại thì thấy Triệu Ngọc Hoa, cha nàng ta là một Vương gia khác họ duy nhất của vương triều Đại Thịnh, thân phận nàng ta cao quý nên đương nhiên cũng được phong làm quận chúa.

Lời nói của Triệu Ngọc Hoa khiến Lục Băng Lạc bối rối, nàng ấy vội vàng giải thích: "Ta không có."

"Vừa rồi chỉ có hai chúng ta ở đây, bây giờ ta không thấy trâm của mình đâu, ngoài ngươi ra chẳng lẽ nó tự mọc chân đi được sao?" Thực tế sau lưng Triệu Ngọc Hoa còn có một đám gia nô nhưng nàng ta vô cùng ngang ngược, khẳng định trâm là do Lục Băng Lạc ăn trộm.

Lý Nhược Thủy rất sốt ruột: [Sao nữ chính chỉ biết nói không có vậy? Cây ngay không sợ chết đứng, bảo nàng ta báo quan đi! Ta thấy không chừng là nha hoàn của Triệu Ngọc Hoa ăn trộm đó, ra ngoài mà dẫn theo mười bảy mười tám gia nô như đi tuần vậy, lại còn nhét đầy tiền sảnh của cửa hàng này, đừng nói là nhân cơ hội ăn trộm trâm, chen chúc như vậy không chừng còn bị cởi quần lót mà không biết luôn ấy chứ.]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc