Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng thấy hơi sợ: [Động Động Yêu, ta cảm thấy ngươi vui sớm quá rồi, nếu thái tử ném ta vào nước thì làm sao đây? Ai sẽ cứu ta chứ? Ở đây chỉ có mấy người ít ỏi như thế này, ta đã trêu Băng muội muội rồi. Thái tử và thần y đều yêu nàng ấy, tuy hôn phu của ta không yêu nàng ấy nhưng nhìn hắn ốm yếu như thế, hình như hắn cũng không thể nhảy xuống cứu ta được!]
Đúng là Tư Vân Linh muốn ném Lý Nhược Thủy vào hồ, đã lâu như thế rồi mà nàng còn chưa nhắc tới chuyện Triệu Vương Gia, hắn ta sốt đau cả ruột rồi đây này! Xem ra, hắn ta thật sự phải cần thuốc của Tuyết Khanh Dực!
Tư Vân Tranh ngửa đầu nhìn trời, nhìn hắn chỉ hơi gầy thôi nhưng không hề ốm yếu chút nào nhé.
Tuyết Khanh Dực đang xem kịch vui thì chợt nghe Lý Nhược Thủy nhắc tới mình, y thật sự rất muốn há miệng kêu to, “Ta không hề có hứng thú với cọng giá đỗ đó!”
Nhưng sau khi kêu lên chắc là y không được nghe tiếng lòng của Lý Nhược Thủy nữa. Thế là y chỉ đành nhẫn nhịn, để không bại lộ, y quay người nhìn về phía mặt hồ, cũng thấy được có vài bóng người cố sức vẫy tay về phía mặt hồ.
Lúc này Tuyết Khanh Dực đã hoàn toàn quên mấy người bạn mà y hẹn ra, mà vì y chong đèn đọc sách y học quanh năm nên mắt không thể nhìn rõ vật ở xa, thế nên y không hề nhận ra mấy người bạn đang cố sức vẫy tay gọi mình, ra hiệu cho thuyền tới rước bọn họ.
Trái lại, Tuyết Khanh Dực còn tưởng đó là mấy tên điên khùng nào đó? Ban ngày ban mặt mà lại huơ tay múa chân bên bờ hồ làm cái gì thế? Hay là ra hiệu gì?
Tuyết Khanh Dực đang nghĩ ngợi thì bỗng nhiên nghe được tiếng của Động Động Yêu vang lên: [Thủy Thủy, nếu đã gặp nguy hiểm tới tính mạng, hay là chúng ta chơi lớn đi?]
Lý Nhược Thủy cẩn thận nhớ lại, hình như cũng đúng, dù gì thì thái tử có tức giận tới đâu cũng không thể giết mình ngay tại chỗ được, sau lưng nàng còn có người phụ thân làm Thượng Thư và ông ngoại làm tướng quân!
[Nhưng bỗng nhiên ta ân cần với thái tử có phải quá đường đột hay không?]
Động Động Yêu rất sốt ruột, cơ hội tốt nghìn năm có một mà!
[Ngươi bị ngốc à, giả vờ say thuyền đi!]
Nó còn không quên dặn dò: [Đừng cứ gọi hắn ta là thái tử mãi, gọi Linh ca ca!]
Lý Nhược Thủy: [Được!]
Sau đó ngay trước mặt mọi người, một tay Lý Nhược Thủy vịn lên trán, nàng đi tới chỗ Tư Vân Linh, ra vẻ yểu điệu yếu ớt, làm theo những gì Động Động Yêu dạy, “Ôi, Linh ca ca, người ta hơi say sóng, ta đau đầu quá.]
Nàng lại lén lút nhìn hôn phu đẹp đẽ yếu ớt nhà mình, hình như hắn không có phản ứng gì, mà nàng cảm thấy hình như Tư Vân Tranh đang lườm mình…
Động Động Yêu thấy thân thể Lý Nhược Thủy lảo đảo mấy lần mà không nhào vào lòng Tư Vân Linh, nó sốt ruột không chịu được: [Thủy Thủy, ngươi tới gần dựa vào người hắn ta đi!]
Lý Nhược Thủy: [Vấn đề không phải là không lao vào lồng ngực hắn ta, mà là ta sợ nếu ta tới gần, Băng muội muội sẽ đau buồn biết nhường nào? Hay là ta kéo tay áo hắn ta?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




