Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhóc Con Ba Tuổi Rưỡi Tham Gia Đội Hình Sự, Trở Thành Cục Cưng Của Cả Cục Chương 7: Rơi Xuống Nước, Đưa Về

Cài Đặt

Chương 7: Rơi Xuống Nước, Đưa Về

Mễ Mễ ngồi ghế phụ, tay nhỏ chỉ loạn xạ:

“Bên kia! Bên kia nữa kìa! Rẽ trái rẽ trái!”

Lục Ngôn Hướng vừa đánh lái vừa liếc mắt tìm ông cụ.

Xa xa đã thấy bóng ông đang đi bộ về phía cây cầu lớn bắc qua sông.

Trong đầu anh lóe lên một ý nghĩ không lành, nhưng lập tức gạt đi.

Chắc chỉ do bị con nhóc này “tẩy não” thôi.

Anh định chờ ông cụ qua cầu an toàn rồi sẽ dạy lại bé một trận.

Ai ngờ, đúng lúc ông cụ bước lên cầu, từ phía bên kia lao vút ra một chiếc xe máy.

Ting ting ting! Còi inh ỏi.

Ông cụ giật mình, lảo đảo, bị gạt mạnh một cái, rồi…

“Phù… ùm!”

Một tiếng “bõm” cực lớn, nước bắn tung tóe.

Lục Ngôn Hướng như bị sét đánh ngang tai.

Cái mà anh nghĩ là “nói bậy” của trẻ con… thành sự thật trong tích tắc.

Không kịp nghĩ nhiều, anh phanh gấp, mở cửa xe, quay đầu quát bé:

“Ngồi yên trong xe! Không được mở cửa, không được xuống! Chờ cậu về!”

Nói xong, anh lao thẳng xuống sông, nhảy luôn không chút do dự.

May mà kịp thời, ông chỉ sặc vài ngụm nước, ho sặc sụa nhưng vẫn tỉnh.

“Cảm… cảm ơn cháu… cậu trẻ tuổi…”

Lục Ngôn Hướng đỡ ông ngồi dậy: “Không có gì ạ.”

Anh rút điện thoại gọi 120, mới phát hiện máy ướt nhẹp, tắt ngóm.

May có người đi đường thấy chuyện, chạy tới giúp gọi cấp cứu và báo cảnh sát, đồng thời liên lạc người nhà ông cụ.

Chỉ mười phút sau, con cháu ông đã hớt hải chạy tới, cảm ơn Lục Ngôn Hướng rối rít, rồi đưa ông vào viện kiểm tra.

Cảnh sát khu vực cũng là người quen, anh báo nhanh tình huống và biển số xe gây tai nạn.

Xong xuôi, anh lấy khăn bác sĩ đưa lau qua loa, lúc này mới nhớ ra “vật nhỏ” còn trong xe, vội vàng chạy về.

Mễ Mễ ngoan ngoãn ngồi yên, mũi dán vào kính xe, thấy hết mọi chuyện.

Thấy ông cụ được cứu, tử khí tan biến, bé mới thở phào, vui vẻ đếm ngón tay: lại kiếm thêm công đức rồi!

Cửa xe mở, bé ngẩng đầu, mắt sáng rực:

“Cậu ơi!!!”

Rồi vênh mặt khoe:

“Con nói đúng mà! Cậu nghe con, cứu được ông cụ rồi! Con siêu giỏi luôn đúng không? ╮(╯▽╰)╭”

Lục Ngôn Hướng lần đầu tiên không phản bác, thậm chí còn khen thật lòng:

“Ừ, siêu giỏi.”

Mễ Mễ cười toe toét, mắt híp lại thành đường thẳng.

Xe chạy tiếp, anh mới hỏi:

“Làm sao con biết ông cụ sẽ rơi xuống nước?”

Mễ Mễ hồn nhiên đáp:

“Con nhìn thấy mà! Trên người ông có tử khí đen thui, lại còn mùi nước sông, nên chắc chắn sẽ chết đuối!”

Lục Ngôn Hướng im lặng một lúc.

…Có khi con bé này thật sự học được chút bản lĩnh ở đạo quán?

Anh định dặn: “Sau này đừng nói lung tung với người khác…” nhưng lại thôi.

Cũng được, dù sao người ta cũng chẳng tin đâu.

Giống như chính anh lúc đầu vậy.

---

Cục cảnh sát.

Vừa thấy Lục Ngôn Hướng dắt Mễ Mễ bước vào, Diệp Tư Ngữ đã lao tới như tên bắn:

“Mễ Mễ!!! Hôm qua nhờ con mà bọn cô mới tóm được hết bọn buôn người đấy!”

Trịnh Thanh Quân cũng tiến lại, giọng dịu dàng:

“Đúng vậy, nếu không có manh mối của con, chúng chắc chắn đã chạy mất. Còn từ đầu, nếu con không xuất hiện… cô và mọi người đã toi trong vụ nổ rồi.”

Lục Ngôn Hướng nghe mà ngơ ngác: “Manh mối gì? Cứu mạng gì?”

Hôm qua Tần Sương chỉ kể sơ sơ, anh chưa biết chi tiết.

Diệp Tư Ngữ hào hứng kể lại từ A đến Z:

“Nếu không có Mễ Mễ đột nhiên lao ra hét lên, chúng em đã bước vào nhà bẫy, không chết vì bom cũng chết cháy!

Sau đó con bé còn chỉ đúng chỗ chôn xác nạn nhân, rồi báo chính xác chỗ bọn chúng trốn…

Tóm lại, Mễ Mễ chính là Phúc Tinh nhỏ của đội mình!!!”

Cô xoa xoa má Mễ Mễ, suýt nữa hun một cái.

Lục Ngôn Hướng nghe xong, nhìn bé con bằng ánh mắt hoàn toàn khác.

Mễ Mễ thì chỉ lo ôm gói kẹo Diệp Tư Ngữ đưa, cười híp mắt: “Cảm ơn cô ạ!”

Lúc này Chúc Ức đi ngang, thấy Lục Ngôn Hướng ướt sũng thì trợn mắt:

“Lục đội, anh vừa đi bơi về à?”

Diệp Tư Ngữ và Trịnh Thanh Quân cũng mới để ý, đồng loạt nhìn anh.

Lục Ngôn Hướng ngắn gọn: “Trên đường cứu một ông cụ rơi xuống sông.”

Chúc Ức giơ ngón cái: “Đỉnh thật!”

Lục Ngôn Hướng lắc đầu: “Mễ Mễ phát hiện trước, bảo anh quay lại cứu.”

Diệp Tư Ngữ hét lên: “Trời ơi Mễ Mễ lại cứu người nữa!!! Con siêu nhân à!!!”

Mễ Mễ bị khen đến đỏ mặt, lấy tay che mặt, thẹn thùng cực độ.

Lục Ngôn Hướng: “Tôi đi thay đồ đây.”

Anh bước đi, trong đầu vẫn còn ong ong thông tin vừa nghe.

Ra khỏi phòng thay đồ, anh đã bình tĩnh lại.

Vừa ra đến nơi, đã nghe giọng ngọt ngào:

“Cậu ơi ~ hôm nay vẫn được ăn đùi gà to đúng không ạ?”

Mễ Mễ chạy tới, tay nhỏ nắm chặt ngón trỏ anh.

Lục Ngôn Hướng không hất ra, chỉ “ừ” một tiếng.

“Yayyy!!! Cậu vạn tuế!!!”

Anh không nhịn được cười, đúng là trẻ con, một cái đùi gà cũng đủ làm bé vui cả ngày.

---

Mấy người vừa ngồi xuống bàn ăn sáng thì Tần Sương chạy tới nhập hội.

Cô hạ giọng hỏi:

“Lục đội, ăn xong sẽ đưa Mễ Mễ về núi chứ?”

Lục Ngôn Hướng còn chưa kịp gật thì Diệp Tư Ngữ đã trợn mắt:

“Ơ? Không phải anh là cậu của bé sao? Sao lại đưa lên núi?”

Cô nhìn anh một lượt, vẻ mặt kiểu: bé tí thế mà anh nỡ vứt lên núi à?

Lục Ngôn Hướng: “…Tôi không phải.”

Diệp Tư Ngữ: “Hả???”

Cô nhìn qua nhìn lại hai người:

“Không thể nào? Mễ Mễ tuy nhỏ nhưng rất ngoan, chắc không nhận bậy cậu đâu. Với lại… anh không thấy hai người giống nhau thật à?”

Lục Ngôn Hướng mím môi, không nói.

Trịnh Thanh Quân vốn trầm tính lúc này mới lên tiếng, đưa ra đề nghị cực kỳ hợp lý:

“Thế này đi.

Mễ Mễ trước đấy có nói xuống núi tìm cậu, chúng ta cứ giúp bé tìm người thân thật sự.

Không thể tùy tiện đưa một đứa trẻ ba tuổi rưỡi lên núi được.”

Mọi ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Lục Ngôn Hướng.

Anh: “…”

Mễ Mễ đang gặm đùi gà ngon lành, nghe thấy từ “đưa về núi” thì ngẩng phắt lên, mắt long lanh:

“Con không về núi đâu! Con phải ở lại bảo vệ cậu!!!”

Nói xong bé lao tới, hai tay ôm chặt chân Lục Ngôn Hướng không buông.

Cả bàn ăn: “…”

Lục Ngôn Hướng nhìn xuống cái cục bông nhỏ bám chặt lấy mình, thở dài thườn thượt.

Xem ra… tạm thời chưa thoát được rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc