Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thôi Mạt Lê không muốn dây dưa thêm với hai người họ nữa. Cô tiến lên ôm chặt lấy con gái: “Trăng Non đừng sợ, mẹ đưa con đi ngay đây.”
Nơi này có hai kẻ lòng lang dạ thú, cô không dám để con bé ở lại thêm một giây nào.
“Chuyện này tôi sẽ không để yên đâu.”
Cung Ngọc Long lập tức cảnh giác: “Em định làm gì?”
“Báo cảnh sát.”
Nghe hai từ đó, Lữ Hồng cuối cùng cũng hoảng loạn thật sự.
“Tiểu Lê, mẹ là mẹ chồng con mà, con không thể đối xử với mẹ thế này!”
“Hơn nữa… hơn nữa Trăng Non có sao đâu?”
Cung Ngọc Long cũng vội vàng bênh vực mẹ: “Thôi Mạt Lê, mẹ anh chỉ nhất thời hồ đồ thôi, em đừng chấp nhặt với mẹ…”
Thôi Mạt Lê nghe xong nổi trận lôi đình, không nhịn nổi nữa: “Nhất thời hồ đồ? Bà ta dùng cả thuốc ngủ rồi còn nhất thời hồ đồ? Thế giờ tôi cầm dao
chém anh một nhát, rồi bảo là tôi nhất thời hồ đồ, anh cũng đừng chấp nhặt tôi nhé!”
Thấy cô ôm Trăng Non bước ra ngoài, Lữ Hồng tưởng cô đi lấy dao thật, ôm đầu hét lên: “Con ơi, mau đuổi theo, không để nó cầm dao được!”
Cung Ngọc Long lập tức lao theo: “Thôi Mạt Lê, em bình tĩnh, nghe anh giải thích đã!”
Thôi Mạt Lê cắt ngang luôn: “Không cần giải thích. Ly hôn đi.”
Cung Ngọc Long khựng lại, mặt tối sầm: “Chỉ vì chút chuyện nhỏ mà em đã đòi ly hôn với anh?”
Chút chuyện nhỏ. Anh ta lại gọi đây là chuyện nhỏ.
Thôi Mạt Lê lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Cô thì thầm với con gái: “Trăng Non nhắm mắt lại, bịt tai vào con.”
Đợi con bé làm theo, cô quay ngoắt lại, vung tay tát Cung Ngọc Long một cái trời giáng.
Cung Ngọc Long không nói không rằng, giơ tay định đánh trả.
Nhưng bàn tay anh ta còn chưa kịp rơi xuống thì chuông cửa đột ngột reo vang.
“Ai đấy?” Cung Ngọc Long gầm gừ, cố đè nén lửa giận.
Bên ngoài vang lên giọng lạnh lùng: “Cảnh sát đây, mở cửa!”
Cung Ngọc Long như bị sét đánh ngang tai.
Lữ Hồng đi theo ra cũng tái mặt.
Chỉ có Thôi Mạt Lê như gặp được cứu tinh, vội vàng chạy ra mở cửa.
Cung Ngọc Long chưa kịp ngăn thì cửa đã mở toang.
Thôi Mạt Lê ngạc nhiên nhìn người đứng đầu: “Lục… cảnh sát?”
Không ngờ lại là Lục Ngôn Hướng mà cô gặp ban ngày, Thôi Mạt Lê vừa mừng vừa bất ngờ.
Lục Ngôn Hướng gật đầu, khóe miệng thoáng cười: “Mễ Mễ bảo tôi dẫn người đến bắt kẻ xấu.”
Vừa nhắc đến Mễ Mễ, ánh mắt anh lập tức dịu lại.
Thôi Mạt Lê vội mời cả đội vào: “Tôi tận mắt thấy Lữ Hồng định đâm kim vào lòng bàn chân Trăng Non. Bà ta còn bỏ thuốc ngủ vào sữa của con bé.
Tôi giấu cốc sữa đó trong tủ bếp, các anh có thể mang đi kiểm nghiệm.”
Lục Ngôn Hướng dẫn đội tiến vào. Lữ Hồng vừa thấy anh đã sợ run, lủi mất vào phòng.
Cung Ngọc Long vội bước lên chắn trước: “Các đồng chí cảnh sát, chắc có hiểu lầm gì rồi. Tôi chỉ cãi nhau với vợ thôi, không có chuyện như cô ấy nói đâu.”
Trong lòng anh ta thầm oán Thôi Mạt Lê báo cảnh sát, thật sự không chừa cho anh ta chút thể diện nào.
Thôi Mạt Lê lập tức phản bác: “Lục cảnh sát, anh đừng nghe anh ta nói bậy. Anh ta biết hết mọi chuyện, dung túng mẹ anh ta ra tay với con bé. Vừa nãy còn định đánh tôi nữa kìa!”
“Thôi Mạt Lê! Rốt cuộc ai đánh ai hả?” Cung Ngọc Long gầm lên.
Thôi Mạt Lêmặc kệ, tiếp tục nói với Lục Ngôn Hướng: “Cây kim đó chắc vẫn còn trên người bà ta, hoặc giấu trong phòng.”
Lục Ngôn Hướng liếc Cung Ngọc Long một cái lạnh lùng: “Đã liên quan thì cùng mang về trụ sở thẩm vấn.”
“Vâng ạ!”
Hai đồng chí tiến lên khống chế Cung Ngọc Long.
“Sao các người bắt tôi được!” Anh ta vùng vẫy, chỉ biết gào thét vô ích.
Nghe tiếng con trai, Lữ Hồng sợ đến cứng họng, trong lòng hận Thôi Mạt Lê thấu xương. Nhưng rất nhanh, bà ta cũng bị bắt. Cây kim vẫn còn chưa kịp giấu, nhân chứng vật chứng đầy đủ.
“Thôi Mạt Lê, mày là đồ ác độc! Mày đẩy bà già này vào tù, xem sau này nhà nào dám rước mày nữa!”
Nhưng khi đối mặt với Lục Ngôn Hướng, bà ta lại dịu giọng: “Đây chỉ là chuyện gia đình chúng tôi, cảnh sát các anh không có quyền xen vào!”
Lục Ngôn Hướng bình tĩnh đáp: “Chị Thôi đã báo án, đây không còn là chuyện gia đình nữa. Các người bị bắt vì tội cố ý giết người.”
Nghe đến “cố ý giết người”, Lữ Hồng hoảng loạn thật sự: “Cảnh sát đồng chí, đây là tôi tự làm, con trai tôi không biết gì hết!”
“Hơn nữa… cháu nó có sao đâu? Tôi thật sự không cố ý giết nó mà!”
Thôi Mạt Lê nghe vậy lập tức phản bác: “Trăng Non giờ lành lặn là vì tôi kịp thời đưa con bé đi rút kim ra! Nếu không thì giờ con bé thế nào rồi?”
Khi bị lôi ra ngoài, Lữ Hồng vẫn gào lên: “Thôi Mạt Lê, chính mày mới là người hại con gái mày!”
Thôi Mạt Lê chưa bao giờ thấy bà ta xa lạ đến thế.
Lục Ngôn Hướng không giỏi an ủi, chỉ cứng nhắc nói: “Đừng để tâm, đây không phải lỗi của chị.”
Thay Lê gật đầu. Cô sẽ không bị lời bà ta ảnh hưởng, chỉ là trái tim đã lạnh ngắt.
“Cảm ơn anh, Lục cảnh sát. Đêm khuya còn làm phiền các anh.”
“Chúng tôi làm việc thôi.”
Lục Ngôn Hướng cầm cốc sữa Thôi Mạt Lê giấu, rồi dẫn đội rời đi.
Phòng khách trống trải chỉ còn lại hai mẹ con.
Thấy mọi thứ đã yên ắng, Trăng Non khẽ hỏi: “Mẹ ơi… con mở mắt, bỏ tay ra được chưa ạ?”
Từ lúc mẹ bảo nhắm mắt bịt tai, bé vẫn ngoan ngoãn giữ nguyên tư thế.
Nhìn con gái, tim Thôi Mạt Lê lập tức mềm nhũn: “Trăng Non giỏi quá.”
Cô hôn chụt một cái lên má con, ánh mắt dịu dàng: “Trăng Non, mẹ đưa con về nhà ngoại ở nhé?”
“Dạ!” Trăng Non gật đầu ngay, “Con nhớ bà ngoại với ông ngoại lắm.”
“Vậy con ngủ một giấc đã, mình không làm phiền bà với ông bây giờ được đâu. Sáng mai mẹ con mình cho ông bà ngoại một bất ngờ lớn, được không?”
“Ừm!”
Trải qua một ngày kinh hoàng, Trăng Non nhanh chóng ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ, đầu nhỏ gật gù.
Thôi Mạt Lê ôm con mà nước mắt tuôn rơi.
“Mẹ đừng khóc… Trăng Non yêu mẹ nhất.” Giọng con bé mềm mại vang bên tai.
Thôi Mạt Lê bịt miệng, nghẹn ngào: “Mẹ cũng yêu con nhất trên đời.”
Cô tưởng trẻ con không hiểu gì, nhưng thực ra trẻ con rất nhạy cảm.
Trăng Non từ đầu đã thấy mẹ cãi nhau với bố và bà nội, nhưng khi bố và bà biến mất, bé không hỏi gì thêm.
Vì bé lờ mờ biết ai mới là người thật lòng thương mình.
Cuối cùng, Mễ Mễ vẫn chọn trường mẫu giáo Ánh Nắng.
Vì trường gần nhà, cậu tiện đón hơn.
Thủ tục nhập học và hộ khẩu cần thêm một hai ngày nữa, nên hôm nay Mễ Mễ lại đến cục cảnh sát chơi.
Tối qua Lữ Hồng đã khai nhận toàn bộ tội lỗi. Cốc sữa kiểm nghiệm ra hàm lượng thuốc ngủ rất cao.
Bà ta chỉ không muốn đứa trẻ tỉnh dậy đau đớn khi bị đâm kim, không ngờ liều lượng lớn như vậy có thể gây tử vong.
May mà Thôi Mạt Lê phát hiện kịp, không để Trăng Non uống hết. Nếu không, với liều lượng nặng liên tiếp hai ngày, có lẽ con bé đã không tỉnh lại nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


