Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong gió vẫn còn văng vẳng giọng Chúc Ức lẩm bẩm: “Mẹ nó chứ, không biết thằng này què thật hay què giả nữa. Đi đường thì lê lết như sắp chết, leo ống nước thì nhanh như khỉ.”
Bên kia Hứa Thừa chẳng thèm để ý, lao thẳng vào đạp cửa!
“CẠCH! ẦM! ẦM!”
Cửa rung lắc như sắp vỡ, Liêu Minh đang ngủ ngon giật mình tỉnh dậy, cả người bốc hỏa: “Ai đấy! Đêm hôm khuya khoắt phá làng phá xóm hả con mẹ nó!”
Hắn kéo chăn trùm kín đầu, định mặc kệ. Nhưng bên ngoài vẫn ầm ầm không ngừng.
Liêu Minh tức điên người bật dậy, tối nay không dạy cho cái thằng phá cửa một bài học thì hắn không phải Liêu Minh!
Hắn vừa mở đèn flash điện thoại, vừa lầm bầm chửi thề, thì cửa sổ trước mặt “ẦM” một cái bị đẩy tung.
Một bóng người nhảy phốc vào.
“Đệt mẹ mày là ai?!!”
Giọng hắn đầy bực tức.
Đối phương không nói gì, chỉ chậm rãi ngẩng lên một khuôn mặt… thối rữa.
“A A A A A A A!!!”
Liêu Minh hét lên như gà bị cắt tiết, amiđan lòi cả ra ngoài.
“ẦM —!”
Cánh cửa chính bị phá tung, đổ ập xuống đất.
Lục Ngôn Hướng dẫn đầu, cùng đội xông vào, và chứng kiến cảnh đời này không thể nào quên.
Điện thoại rơi dưới sàn, ánh sáng yếu ớt hắt lên trần nhà.
Một bàn tay… xuyên thẳng qua ngực Liêu Minh.
Máu tươi nhỏ từng giọt xuống sàn.
Mấy người đồng tử co rút.
Ngay sau đó, bàn tay rút phắt ra. Thi thể Liêu Minh “bịch” một cái ngã gục.
Lần đầu tiên, họ nhìn rõ hung thủ: da thịt mục nát, khuôn mặt không còn chút sinh khí nào.
Dù đã bắt đầu phân hủy, nhưng vẫn nhận ra được: chính là Viên Phong!
“Hung thủ” làm như không thấy họ, há miệng cắn phập vào trái tim còn đẫm máu.
Cảnh tượng kinh hoàng khiến cả đám nổi da gà, buồn nôn đến cổ họng.
Lục Ngôn Hướng cố đè xuống cảm giác ghê tởm, trầm giọng: “Bắn! Nhắm đầu!”
“Pằng pằng pằng!”
Vài phát súng trúng đầu nó, nhưng chẳng xi nhê gì, chỉ càng chọc giận nó.
Nó ngẩng phắt lên, trong chớp mắt đã lao đến trước mặt Lục Ngôn Hướng, năm ngón tay như móng vuốt hung hăng chộp xuống.
Với cái lực vừa xuyên thủng ngực Liêu Minh, lần này mà trúng là đầu Lục Ngôn Hướng chắc chắn vỡ tan.
“LỤC ĐỘI!!!”
Tốc độ quá nhanh, Lục Ngôn Hướng không kịp tránh.
Nhưng đúng lúc móng tay nó sắp chạm vào anh, một vệt kim quang bỗng lóe lên từ người anh!
“GRÀO!!!!”
Con quái vật gào lên thảm thiết, bật ngược ra ngoài vài mét.
Nó khom lưng, bốn chân chống đất, liếm láp bàn tay bị thương, cảnh giác nhìn chằm chằm Lục Ngôn Hướng, như bất cứ lúc nào cũng có thể lao tới.
“Lục đội… vừa rồi là…”
Mấy người còn lại mặt mày trắng bệch, sống sót sau tai nạn, nhưng không dám nói to, sợ con quái lại nhào tới.
Lục Ngôn Hướng cũng không dám cử động, tay lần vào túi áo. Lá bùa hộ mệnh Mễ Mễ đưa lúc nãy vừa nóng rực, giờ chỉ còn một nắm tro.
Tim anh đập muốn vỡ lồng ngực, không ngờ lá bùa của con bé lại thật sự cứu mạng mình.
Họng anh khô khốc: “Bùa bình an của Mễ Mễ.”
“Bùa bình an?!”
Chúc Ức và mấy người giật mình, vội lôi lá bùa Mễ Mễ đưa cho mình ra.
Nếu không phải Lục Ngôn Hướng nhắc, chắc cả đám quên béng cái thứ gọi là “bùa bình an” này rồi.
Con quái thấy lá bùa trên tay họ, như dã thú nhe răng gầm gừ, nhưng một giây sau lại lao tới!
Cả đám vội lùi lại, lưng áp lưng, tạo thành vòng tròn phòng thủ.
Chúc Ức và vài người đứng ngoài cùng, giơ bùa lên. Ánh kim quang lóe lên khiến con quái không dám tới gần, chỉ lượn vòng quanh tìm kẽ hở.
Họ muốn lùi ra ngoài? Nó không cho cơ hội.
Huống chi họ cũng không dám dẫn thứ nguy hiểm này ra đường lớn.
Chúc Ức tay run lẩy bẩy: “Lục đội… giờ tính sao đây…”
Bắn không chết, Lục Ngôn Hướng cũng bó tay.
Hai bên giằng co hơn chục giây, con quái đột nhiên lao tới!
Mục tiêu là Chúc Ức!
Kim quang lại lóe, nó bị hất văng ra.
Đôi mắt dựng đứng lạnh lẽo khiến cả đám tê da đầu.
Không còn trở ngại, nó lao tới, hất tung cả đám ngã lăn ra đất.
Có người bị đánh thổ huyết bất tỉnh, người còn lại đau đến nghiến răng, không đứng nổi.
Mang theo mối thù, nó nhào thẳng về phía Lục Ngôn Hướng, há cái miệng tanh tưởi muốn cắn xé.
“LỤC ĐỘI!”
Lục Ngôn Hướng hai tay chống hàm nó, cố giữ khoảng cách, nghiến răng gạt ra từng chữ: “Đi… còn sống thì đi báo tin…”
Nếu hôm nay cả đội nằm lại đây, sẽ không ai biết trong thành phố này có một con quái vật như vậy.
Chúc Ức và mọi người hiểu ý anh.
“Đội trưởng…”
Mắt thấy Lục Ngôn Hướng sắp chống không nổi, đúng lúc này, một giọng sữa lạnh băng vang lên:
“ĐỪNG HÒNG LÀM HẠI CẬU CỦA MẼ MẼ!!!”
Ngay sau đó, một vệt kim quang chói mắt lóe lên, hất con quái văng ra mấy mét.
“GRÀO Ô!!!”
Con quái kêu lên thảm thiết.
Mễ Mễ như một vị cứu tinh nhỏ bé lao vào, dùng thân hình tí hon chắn trước mặt Lục Ngôn Hướng.
Con bé xụ mặt, giọng sữa đầy nghiêm nghị: “Cậu ơi, cậu đúng là không bao giờ làm cháu bớt lo được mà!”
May mà cháu đưa bùa cho cậu, không thì cậu chết chắc rồi!
Lúc này Mễ Mễ đang rất giận, ai dỗ cũng không nguôi.
Lục Ngôn Hướng không dám ho he câu nào.
Chúc Ức rất muốn lao tới ôm đùi con bé gọi đại sư, nhưng con quái vẫn đang trợn mắt nhìn, không dám phân tâm.
Con quái cong người, lông xù lên, nhe răng gầm gừ với Mễ Mễ.
Mễ Mễ không biết từ đâu rút ra một cây phất trần, “Bốp” một cái quật xuống đất, khí thế mười phần: “Những người giết kẻ thù của ngươi thì Mễ Mễ mặc kệ, nhưng không được làm hại người vô tội!”
Con quái vật hơi lùi một bước, nhưng ngay sau đó lại lao tới, há miệng định nuốt chửng con bé!
Với cái thân hình nhỏ xíu của Mễ Mễ, chắc không đủ nó nhét kẽ răng.
Nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại.
“Được lắm, đã không nghe lời, vậy ta đành phải ra tay đánh thức các người!”
Con bé nhảy vọt lên, cây phất trần quất “vút” một cái trúng người nó.
Lập tức khói đen bốc lên, con quái đau đến lăn lộn.
Mễ Mễ như chơi con quay, quất liên tục.
“GRÀO GRÀO!!!”
Cả đám vừa mới hớp được chút hơi, giờ há hốc mồm.
Ai ngờ con bé còn chưa tới đùi họ mà đã mạnh thế này…
“GRÀO Ô Ô…”
Sai rồi sai rồi, bọn tao sai rồi, đừng đánh nữa…
Chưa đầy một phút, con quái co ro dưới đất, bắt đầu cầu xin tha thứ, vài đạo âm thanh khác nhau đồng loạt phát ra từ miệng nó.
Dù Lục Ngôn Hướng không hiểu nó kêu cái gì, nhưng nhìn bộ dạng thì chắc chắn đang van xin.
Mễ Mễ hừ một tiếng: “Vừa nãy nói đạo lý thì không nghe, nhất định phải để ta động tay mới chịu.”
“Ô ô ô…”
Tha mạng, đại sư tha mạng!
Mễ Mễ vẫn chưa nguôi giận: “Nhưng các người đã đánh cậu ta và các chú cảnh sát thổ huyết rồi đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




