"Xin lỗi cô Khương, có lẽ tôi không thể phục vụ cô được rồi."
Cô ấy rất biết ơn sự ưu ái của cô, nhưng cô ấy cũng không dám đắc tội với Quách Mẫn, việc cô ấy có được chuyển lên chính thức hay không, đối phương có 1/3 quyền quyết định.
Quách Mẫn đắc ý cười, xem ra cô ta cũng biết điều.
Khương Kiều thong thả nhìn Quách Mẫn: "Sao vậy, chỗ các cô không cho phép khách hàng chỉ định nhân viên phục vụ sao?"
"Đương nhiên không phải, tôi chỉ cảm thấy Thẩm Duyệt..."
"Cô cảm thấy, khi nào thì mới đến lượt tôi cảm thấy, ai là người trả tiền, cô hay là tôi trả tiền? Người phụ trách ở đây đâu, tôi muốn khiếu nại cô."
"Đừng, đừng, đừng tức giận, cô thích Thẩm Duyệt phục vụ vậy thì tôi để cô ấy phục vụ là được." Quách Mẫn không tình nguyện nhường chỗ, lùi sang một bên.
"Không phải là còn chưa mở đơn giao dịch à, sao đã lên mặt rồi, cô đừng có mang danh nghĩa mua nhà đến đây để quỵt tiền đấy nhé, thực tập sinh cũng là người đấy." Lâm Dao chế nhạo.
"Đúng đó, mày đừng chỉ làm ra vẻ mà không có tiền trả nhé!" Tống Thu châm chọc.
Thẩm Duyệt vội vàng hòa giải: "Cô Khương thật sự muốn mua, tôi vừa định dẫn cô ấy đi mở đơn."
"Ồ, mua thật à, trả hết một lần à?"
"Nếu cô thấy tò mò, chi bằng cùng tôi đi xem đi." Khương Kiều mời Lâm Dao đến xem tận mắt.
"Đi thì đi, để tôi xem kết cục của cô sẽ ra sao."
Khương Kiều quay người đi, Lâm Dao và hai người Quách Mẫn đều đi theo.
Nhân viên phụ trách làm thủ tục vay vốn giới thiệu cho Khương Kiều về các hình thức vay, tỷ lệ trả trước, và số tiền trả góp tương ứng.
Khương Kiều chăm chú lắng nghe, còn Lâm Dao thì tự mình phấn khích.
Chỉ riêng tiền trả trước đã phải đưa hơn 900.000 tệ, tiền trả góp hàng tháng lại hơn 50.000 tệ, nếu Khương Kiều thật sự có tiền thì sao lại trả góp, còn không phải là khoe mẽ mua hết một lần sao, có khi còn lấy trộm tiền của chỗ làm thêm để diễn nữa ấy chứ.
Lòng tự trọng của người nghèo thật đáng buồn, thà đối mặt với nguy cơ ngồi tù cũng muốn tranh giành một lần, thật đáng cười.
Đợi đối phương giới thiệu xong, Khương Kiều sửa lại: "Xin lỗi, vừa nãy tôi nói sai rồi, tôi muốn trả theo từng đợt, không phải trả góp."
Người đó nghi ngờ nhìn Khương Kiều rồi lại nhìn Quách Mẫn, bọn họ thật sự chưa từng tiếp ai như vậy.
Nói cô có tiền thì cô lại muốn trả theo từng đợt, nói cô không có tiền thì cô lại mở miệng nói trả 1,3 triệu tệ chỉ để làm nóng người, thật là quá khó hiểu.
"Khương Kiều, đây không phải là nền tảng giao đồ ăn đâu mà đòi trả theo từng đợt, đúng là chỉ có cô nghĩ ra được." Lâm Dao lại nhớ đến dáng vẻ quê mùa của cô khi đặt đồ ăn, cười đến run cả người.
Khương Kiều không để ý đến cô ta, trực tiếp quét mã thanh toán, theo sau là tiếng thông báo tài khoản ngân hàng nhận 1,3 triệu tệ, mọi người lại lần nữa ngây người tại chỗ.
Khương Kiều thừa thắng xông lên, lại trả tiếp 2,6 triệu tệ, tổng cộng 3,9 triệu tệ.
Người làm thủ tục vay vốn vội vàng ngăn cản: "Nhiều quá rồi, nhiều quá rồi, tôi sẽ lập tức hoàn trả lại tiền thừa cho cô."
"Không cần đâu, tôi chỉ muốn hỏi với căn nhà 3,9 triệu tệ, thì Thẩm Duyệt có thể nhận được 50.000 tệ tiền hoa hồng không?"
"Hả?" Người đó ngơ ngác.
Thẩm Duyệt cũng đứng ngây người tại chỗ, hóa ra cô thật sự muốn cho cô ấy kiếm được 50.000 tệ tiền hoa hồng à.
Quách Mẫn hận đến nghiến răng nghiến lợi, người khác mua nhà thì ra sức mặc cả, còn người này mua nhà, lại vì muốn nâng tiền hoa hồng của nhân viên bán hàng, thật là quá vô lý!
Người đó nói: "Công ty chỉ cho thực tập sinh nhận 1% tiền hoa hồng thôi, với tiền nhà của cô thì cô ấy chỉ có thể nhận được hơn 30.000 tệ mà thôi."
"Vậy à, vậy thì chúng ta đi xem các căn hộ khác, dù sao cũng phải kiếm đủ 50.000 tệ mới được, làm người không thể không giữ lời."
"...Được, vậy để Thẩm Duyệt dẫn cô đi xem thử."
Lúc này Thẩm Duyệt mới tỉnh mộng: "Cô Khương, cô không cần phải tiêu tiền vì tiền hoa hồng của tôi đâu, 30.000 tệ đủ cho tôi chi tiêu cho cả năm rồi."
"Không được, nhất định phải kiếm đủ 50.000 tệ tiền hoa hồng trở lên, tôi không thiếu chút tiền này, đi thôi."
Khi Thẩm Duyệt dẫn Khương Kiều đi xem nhà, ánh mắt của tất cả nhân viên bán hàng nhìn hai người đều là ghen tị và căm ghét, tiếng thanh toán hùng hồn vừa rồi vang vọng khắp cả phòng bán hàng, ai có tai đều nghe thấy.
Ai có thể ngờ rằng người trước mắt có vẻ ngoài bình thường này lại thật sự có thể trả hết tiền mua nhà, không phải mấy trăm tệ, mà là mấy triệu tệ đó.
Mọi người lại nhìn Lâm Dao trang điểm lộng lẫy, nhìn qua càng giống người có tiền hơn, lập tức khinh bỉ lên tiếng.
“Nhìn bề ngoài có vẻ giàu, toàn khoe khoang bằng cách mặc hết đồ giá trị lên người. Người thực sự có tiền thì thích kiểu giản dị, không phô trương.”
“Giờ đi nịnh bợ còn kịp không?”
“Thôi bỏ đi, đến cả người mặt dày như Quách Mẫn còn không nịnh bợ được, chúng ta thì càng không có cửa.”
"Tim tôi đang rỉ máu, 50.000 tệ tiền hoa hồng đó, thử hỏi một năm có thể gặp được mấy người?"
Cuối cùng Khương Kiều đã mua một căn loft 76 mét vuông, tốn 6,68 triệu tệ, và số dư trong thẻ ngân hàng của cô cũng đã thành công vượt qua mốc 10 triệu tệ.
Chỉ trong một ngày, cô đã từ một người nghèo rớt mùng tơi với 20 tệ trong tài khoản, nhảy vọt thành một người trung lưu với 13,36 triệu tệ tiền tiết kiệm.
Tiền của người khác càng tiêu càng ít, tiền của cô càng tiêu càng nhiều, thật là sướng!
Nhà có thể dọn vào ở ngay, giám đốc khu bán hàng chủ động xin ra trận, không những giúp khử mùi và khử trùng căn nhà mới mà còn giúp họ mang đồ ở trung tâm thương mại về nhà mới sắp xếp gọn gàng, tối hôm đó đã có thể dọn vào ở.
Trước khi đi, Khương Kiều nói với giám đốc: “Lần sau tôi đến, vẫn muốn Thẩm Duyệt hỗ trợ. Một nhân viên xuất sắc như vậy xứng đáng nhận được đãi ngộ tốt hơn.”
Giám đốc lập tức hiểu ý của cô, liền tuyên bố ngay tại chỗ rằng Thẩm Duyệt sẽ được chuyển thành nhân viên chính thức.
Thẩm Duyệt cảm kích nói lời cảm ơn cô, Khương Kiều đã thêm Wechat của cô ấy, tiện cho việc hợp tác sau này.
Hoàn cảnh của Thẩm Duyệt khiến cô nhớ lại bản thân mình từng ra sức làm việc nhưng bị đồng nghiệp ức hiếp và chèn ép, lúc đó, cô đã rất mong có người có thể giúp cô một tay, cô may mắn có hệ thống nhưng Thẩm Duyệt thì không, giúp cô ấy càng giống như đang giúp chính mình năm xưa.
Khi Khương Kiều và Lưu Mộng Nhiên trở về ký túc xá, tâm trạng đã hoàn toàn khác.
"Ai có thể ngờ rằng có một ngày mình chuyển ra khỏi ký túc xá, lại không phải đến ở tầng hầm mà là ở căn loft view sông chứ, huhu, chị em ơi, cậu chính là thần của tớ, tớ yêu cậu chết mất."
Lưu Mộng Nhiên ôm cô khóc nức nở vì vui sướng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)