Quan Hạ không nói gì, lại nhìn lên võ đài, ánh mắt dừng trên Bàng Lạc đang tỏa sáng rực rỡ, trong lòng lại nghĩ khác. Dù không có kinh nghiệm yêu đương, cô vẫn nhận ra luật sư Thạch đã động lòng, nhưng cô cho rằng không phải vì có người cạnh tranh mà nảy sinh cảm giác nguy cơ, mà là vì anh ấy nhìn thấy một mặt khác của Bàng Lạc—mạnh mẽ, khác biệt nhưng càng cuốn hút hơn. Đến cả cô, là con gái, cũng không khỏi bị hấp dẫn bởi Bàng Lạc như thế.
Quan Hạ lập tức làm mặt không muốn nhìn, hất tay Bàng Lạc ra: “Nói chuyện cho đàng hoàng.”
Bàng Lạc nghiêm túc lại ngay, vừa thấy bóng bay khủng long buộc trên cổ tay Quan Hạ liền bật cười: “Gì đây? Sao tớ không biết cậu còn trẻ con thế này?” Vừa nói vừa nghịch tay vỗ nhẹ lên bóng bay. Quan Hạ vốn thích mấy thứ dễ thương, sợ Bàng Lạc làm vỡ bóng nên vội tháo dây: “Có người mặc đồ gấu trúc tặng đấy, cậu thích thì lát nữa tớ đi xin cho cậu một cái.”
Bàng Lạc lại vỗ bóng bay một cái, xoay vai vận động: “Thôi khỏi, ngoài đàn ông ra thì tớ lười chủ động vì bất cứ thứ gì.”
Quan Hạ bật cười khẩy. Bàng Lạc nhìn tay ngứa ngáy, không nhịn được véo má Quan Hạ một cái, rồi tranh thủ trước khi cô nổi giận đã buông ra, giả vờ như không có gì, chuyển chủ đề: “Đến giờ ăn tối rồi, đói chưa? Tớ đi thay đồ, rồi mình ra ngoài ăn nhé.”
Nói rồi Bàng Lạc quay người, vừa lúc đó thấy luật sư Thạch không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng họ. Anh ấy hơi mỉm cười gật đầu với Quan Hạ và cô gái nhỏ, rồi cúi đầu nhìn Bàng Lạc, ánh mắt dịu dàng hơn hẳn: “Tối nay cùng ăn cơm nhé? Anh vừa xong một vụ án, mấy ngày tới đều rảnh.”
Bàng Lạc liếc nhìn Quan Hạ, cười đáp: “Anh cũng nghe thấy rồi đấy, tối nay em ăn với bạn.”
“Vậy ngày mai?” luật sư Thạch hỏi tiếp. “Không may rồi,” Bàng Lạc cười, “Dạo này em bận, để mấy hôm nữa có thời gian em liên lạc với anh nhé.”
Nụ cười trên môi luật sư Thạch thoáng trầm xuống, có vẻ không vui nhưng cuối cùng chỉ gật đầu: “Vậy anh đợi điện thoại của em.”
Nhìn theo bóng luật sư Thạch đi xa, Quan Hạ tò mò: “Khó khăn lắm mới cưa đổ được, cậu lại từ chối à? Vì tớ sao? Không sao đâu, tớ có thể ở nhà cậu, cậu cứ đi hẹn hò đi, không cần lo cho tớ.”
“Không được,” Bàng Lạc thu lại ánh mắt, “Bạn bè quan trọng hơn đàn ông nhiều, với lại cái gì dễ có quá thì chẳng ai trân trọng, nên tớ còn phải kéo dài thêm, rồi mới tính tiếp.”
Quan Hạ biết thân biết phận, không dám góp ý bừa, đẩy Bàng Lạc một cái: “Được rồi, cậu tự biết là được, mau đi thay đồ đi, tớ đói rồi.”
Bữa tối, Bàng Lạc chọn một quán ăn Hunan mới mở chưa đầy hai tháng, nghe nói đầu bếp là truyền nhân gia đình, mấy đời rồi, ngày nào cũng đông nghịt khách, Bàng Lạc phải nhờ người đặt chỗ trước, không thì hai người cũng phải xếp hàng cả tiếng.
Trên đường tới đó, Quan Hạ lại nhìn thấy chú gấu trúc bông, số bóng bay trên tay vốn sắp hết giờ lại nhiều thêm, xung quanh là một đám trẻ con ríu rít, vừa cười vừa đùa, có đứa còn nghịch ngợm sờ trộm cái đuôi lông xù. Quan Hạ khẽ chạm khuỷu tay vào Bàng Lạc, hất cằm ra hiệu: “Khí cầu của tớ là anh ấy tặng đấy, tiện đường rồi, mình qua xin thêm một cái nhé?”
Bàng Lạc ngước nhìn bóng bay khủng long, cười gật đầu: “Được.”
Hai người vừa tới gần, Quan Hạ còn chưa kịp mở miệng thì chú gấu trúc đã chủ động đưa cho mỗi người một quả bóng bay khủng long giống hệt. Bàng Lạc nhận lấy, Quan Hạ cười cảm ơn, chú gấu trúc lại lắc đầu ra hiệu không cần khách sáo.
“Thì ra cậu thích mấy thứ này,” Bàng Lạc bắt chước Quan Hạ buộc bóng bay vào cổ tay, “Đợi sinh nhật cậu, tớ mặc đồ này cho cậu xem nhé? Còn có thể ôm cậu nữa.”
Quan Hạ tưởng tượng cảnh Bàng Lạc mặc thứ này đến chúc mừng sinh nhật mình, suýt nữa lắc đầu đến mức thành cái trống lắc, “Thôi khỏi đi, mặc cái này nặng lắm, tớ chỉ thích mấy thứ lông xù thôi mà.”
“Lông xù à?” Bàng Lạc lại làm ra cái vẻ mặt lém lỉnh mà Quan Hạ quá quen thuộc, “Thế chuột thì sao? Để tớ tặng cậu một con nhé.”
Quan Hạ bực mình, trợn mắt lườm cô ấy một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

